Nhưng so với Hoắc Tân Thần, Hoắc Tân Diễn vẫn thua một bậc. Dù là năng lực hay thành tựu hiện tại, đều không thể so được. Gia đình họ Giang chưa từng nghĩ tới việc có thể kết thân với Hoắc Tân Thần bởi vì anh quá bí ẩn, quá lạnh lùng, rất khó tiếp cận.
Trong đám thanh thiếu niên lớn lên cùng một khu, có thể kết bạn thân với anh cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh ta và Hoắc Tân Thần cũng chỉ có thể xem là quen biết bình thường, mà lý do quen biết cũng chỉ vì cùng tuổi.
Còn về nữ giới, ngoại trừ mấy người như Vương Sơ Nhược bám riết không buông thì gần như không ai có thể tiếp cận, mà anh ta cũng chẳng mấy khi quan tâm. Tất nhiên, Vương Sơ Nhược các cô cũng chẳng phải ngoại lệ chẳng qua là tự cho mình là đặc biệt mà thôi.
Vậy mà giờ, đoàn trưởng Hoắc lạnh lùng ấy lại trở thành... em rể của anh ta!
Khi Hoắc Tân Thần bước tới gần, Giang Quán Mặc theo phản xạ đứng thẳng người, nhìn thẳng vào mắt anh: "Lâu rồi không gặp, Hoắc Tân Thần."
Thấy anh lấm lem đường xa, Hoắc Tân Thần gật đầu với cảnh vệ: "Cậu vất vả rồi."
Sau đó mới quay sang Giang Quán Mặc: "Muộn thế này còn tới tìm tôi, có chuyện gấp à?"
Trước thái độ lạnh nhạt của anh, Giang Quán Mặc cũng không để tâm vì anh biết Hoắc Tân Thần vốn là kiểu người thế nào. Anh cười hỏi: "Không mời tôi vào à?"
Hoắc Tân Thần nhìn anh một cái thật sâu, rồi nghiêng người: "Vào đi."
Thật ra trước đây anh không có ấn tượng xấu với nhà họ Giang nhưng một chuyện xảy ra năm xưa khiến anh có chút bất mãn. Sau này thái độ của họ với con nuôi càng khiến anh không muốn tiếp xúc.
Một gia đình có thể để con nuôi thay thế con ruột hoặc là có vấn đề tâm lý, hoặc là thân phận của đứa con nuôi có điều gì khuất tất. Nhưng bất kể là gì không liên quan tới anh.
Chỉ là trớ trêu thay, anh lại yêu đúng cô con gái bị thất lạc của nhà ấy. Dù có thành kiến với nhà họ, anh vẫn phải để ý đến cảm xúc của người mình yêu.
Giang Quán Mặc đi bên cạnh, chủ động mở lời: "Không định hỏi tôi tới tìm anh làm gì sao?"
"Chẳng phải đang đợi cậu nói à?"
Giang Quán Mặc bật cười, liếc nhìn vẻ mặt anh, hạ giọng nói: "Em gái ruột tôi Hạ Vân, tìm được rồi."
Hoắc Tân Thần không phản ứng gì lớn: "Chuyện tốt đấy, chúc mừng."
Thấy phản ứng này, Giang Quán Mặc không chắc anh có biết thân phận thật của Giang Đường Tri hay chưa.
Anh nói tiếp: "Em tôi sống ở nơi gọi là thôn Lê Hoa suốt hơn chục năm, tôi vừa từ đó trở về. Theo lời trưởng thôn, hiện tại cô ấy tên là Giang Đường Tri, không còn dùng tên Hạ Vân nữa, và có một vị hôn phu là quân nhân.
Anh nói xem trùng hợp không, vị hôn thê của anh cũng tên Giang Đường Tri, cùng tên cùng họ, đến từ cùng một nơi, mà anh cũng là quân nhân."
Hoắc Tân Thần dừng bước, mặt không biểu cảm nhìn anh: "Ý cậu là, người tôi yêu là em gái cậu?"
Giang Quán Mặc xoay người nhìn anh: "Thông tin đều trùng khớp, chỉ thiếu xét nghiệm ADN. Hoắc Tân Thần, tôi đến đây là để gặp em gái, và làm xét nghiệm."
Trước khi đến, anh ta đã âm thầm mang theo tóc của cha mẹ, chính là để làm xét nghiệm.
Anh ta ngừng lại một chút, hỏi tiếp: "Tôi muốn biết, anh có biết thân phận thật của cô ấy không? Nếu biết cô ấy là em tôi thì anh cũng nên biết, cô ấy từng có một vị hôn phu lại là anh họ anh."
Hoắc Tân Thần lạnh lùng nhìn anh: "Tôi cần đính chính hai việc. Thứ nhất, tất cả những gì cậu vừa nói chỉ là suy đoán và chưa xác thực. Chờ kết quả xét nghiệm xong, hẵng bàn chuyện liên quan đến người tôi yêu.
Thứ hai, chuyện cưới xin giữa tôi và cô ấy là do ông của hai bên tự tay định đoạt. Còn cô ấy từng có hôn ước hay chưa chẳng phải cậu là người rõ nhất sao?"
Giang Quán Mặc đã lường trước Hoắc Tân Thần sẽ không dễ tiếp nhận chuyện này. Dù nghe nói anh từng không muốn nhận cuộc hôn nhân do ông sắp đặt nhưng tự nguyện và bị ép buộc giải trừ là hai chuyện khác nhau.