Chương 131

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:02:20

Có hai chiếc xe: một xe tải, một xe con. Xe tải được phủ kín bạt, không thấy được bên trong là gì. Giang Đường Tri trông thấy bốn người đàn ông: một người ăn mặc như tài xế, hai người như vệ sĩ, còn lại một người có dáng vẻ doanh nhân. Thấy họ bước lại, người đàn ông kia lập tức nhận ra họ, mỉm cười bước tới bắt tay Hoắc Tân Thần: "Chào anh, tôi tên Trần Dũng, người Thâm Thành. Chắc hẳn anh là đoàn trưởng Hoắc, còn đây là cô Giang." "Chào anh, tôi là Hoắc Tân Thần." Nghe đối phương đến từ Thâm Thành, Hoắc Tân Thần đã đoán được người gửi quà là ai. Ngoài nhà họ Phí ở Hồng Kông, còn ai có phong cách "mạnh tay" đến thế? Trần Dũng nhìn về phía Giang Đường Tri, cười nói: "Ngài Phí và phu nhân rất nhớ cô Giang, đặc biệt nhờ tôi mang ít quà Tết gửi đến cho cô." Ánh mắt Giang Đường Tri ánh lên ý cười: "Cảm ơn anh Trần, làm phiền mọi người phải đi một chuyến xa như vậy." Trần Dũng mỉm cười ôn hòa: "Được tặng quà cho cô Giang là vinh hạnh của tôi." Hoắc Tân Thần gọi một nhóm lính đến giúp khuân vác đồ đạc. Những hộp quà đắt tiền, cùng các thiết bị điện máy như điều hòa, tủ lạnh... lập tức thu hút ánh nhìn của biết bao người. Điều hòa thứ đồ hiếm chỉ thấy trên tivi, chứ ngoài đời chưa ai trong khu nhà này có. Khi nghe nói đây là quà từ cha mẹ nuôi của Giang Đường Tri gửi từ Hồng Kông đến, cả khu nhà ai nấy đều đỏ mắt ghen tị. Cha mẹ nuôi gì mà cưng chiều cô quá thể, thứ bảo bối này có tiền cũng chưa chắc mua được. Đến chính Giang Đường Tri cũng không ngờ họ lại gửi điều hòa tới. Đúng là đồ cấp thiết, Nam Thành lạnh như cắt, có điều hòa rồi thì cũng đỡ khổ hơn nhiều. Cô bảo Trần Dũng cho người lắp điều hòa ở phòng khách để tiện sưởi cho cả ba phòng ngủ. Hai người vệ sĩ đảm nhận lắp đặt, động tác cực kỳ chuyên nghiệp khiến cô nhận ra, họ hẳn là người nhà họ Phí thật. Những món quần áo mà nhà họ Phí gửi tới rất nhiều, đủ kiểu dáng: từ váy công sở mùa xuân, đồ mặc thường ngày, đồng phục sinh viên... Phụ kiện đi kèm như giày, túi xách, trang sức, đồng hồ toàn hàng cao cấp. Ngay cả Hoắc Tân Thần cũng nhận được hai bộ vest may đo thủ công một trắng một đen nhìn là biết do thợ bậc thầy làm ra. Trần Dũng đưa cho Giang Đường Tri một bức thư: "Đây là thư của phu nhân Phí, còn dặn cô nhớ hồi âm cho bà ấy." Giang Đường Tri nhận lấy, nói với họ: "Mọi người nghỉ ngơi một lát, tối nay cùng nhau đi ăn một bữa nhé." Cô quay sang Hoắc Tân Thần: "Anh tiếp khách nhé, em vào thư phòng một chút." Hoắc Tân Thần xoa đầu cô, dịu dàng nói: "Đi đi, để anh lo chỗ này." Trong thư phòng. Giang Đường Tri mở phong bì, bên trong là ba tờ thư và một thẻ ngân hàng từ Hồng Kông. Cô đọc nội dung bức thư, biết được những chuyện xảy ra sau khi họ trở về. Thì ra lúc rời Nam Thành lên tàu đến Tứ Cửu Thành, họ đã gặp hai kẻ giết người. Gần đến ga Thanh Thành, hai tên này lảng vảng quanh toa tàu của họ. Chúng định trước khi xuống sẽ ra tay cướp giật, mà nhà họ Phí vừa nhìn là biết dân có máu mặt, thế nên chúng nhắm vào Tiểu Thiên Hạo. Nửa đêm, hai tên lặng lẽ áp sát cậu bé. Nhưng còn chưa kịp ra tay thì Thiên Hạo đã bật khóc, làm chúng giật mình. Trước khi vệ sĩ kịp tới, hai tên đó vẫn muốn đánh cược, kết quả bị một lá bùa trên người Thiên Hạo bật ra, đánh bay cả hai, dao cũng rơi mất. Hai tên bị bắt, điều tra ra mới biết đều là tội phạm giết người đang lẩn trốn. Lá bùa Giang Đường Tri tặng đã cứu mạng Tiểu Thiên Hạo, khiến nhà họ Phí vô cùng biết ơn và nhận ra bùa chú cô đưa không phải đồ tầm thường. Sau vụ đó, họ càng thận trọng hơn. Chỉ ở Tứ Cửu Thành hai ngày rồi lập tức bay về Hồng Kông. Về đến nơi, họ âm thầm điều tra ai là người liên tục giở trò sau lưng. Ban đầu không có manh mối, mãi đến một lần đưa Tiểu Thiên Hạo đi dự tiệc, cậu bé nhìn thấy một đối thủ làm ăn thì đột nhiên bật khóc nức nở.