Chương 408

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:12:33

Bạch Linh cũng theo kế hoạch tuyển được sáu nhân sự đầu ngành, chia việc rõ ràng, tiến độ vào guồng rất nhanh. Nhìn khí thế bọn họ, tôi đoán không bao lâu nữa sẽ bắt đầu hái ra tiền. Người Hồng Kông giờ có biết bao nhiêu người ngưỡng mộ cô, muốn nhận cô làm sư phụ ấy chứ." Thật ra Giang Đường Tri chỉ rời Hồng Kông trong thời gian ngắn, mà lợi nhuận đã tăng vọt. Trong thời gian ở lại dọn dẹp hậu sự, chỉ vì là "người của Giang Đường Tri", rất nhiều người tìm cách tiếp cận Hạ Tử Dương, chỉ mong nói đỡ vài câu để được cô chỉ điểm đôi chút cho sự nghiệp. Cô nhìn thấu vấn đề doanh nghiệp cực nhanh, lại có thể đưa ra kế hoạch tối ưu. Chỉ cần làm theo, đảm bảo hái ra tiền. Lúc ấy Hoắc Tân Thần tiễn khách xong, sải bước về phía hai người, ngồi xuống bên cạnh Giang Đường Tri. Anh tự rót cho mình ly trà, cười hỏi Hạ Tử Dương: "Ở bên đó một thời gian, về rồi có quen không?" Hạ Tử Dương cười: "Tất nhiên là quen rồi, nơi này mới là gốc rễ của tôi. Nhưng nói thật, hai bên chênh lệch đúng là lớn quá từ giao thông cho tới sinh hoạt, khác xa luôn." Hoắc Tân Thần gật đầu: "Cái này thì khỏi nói, ai cũng rõ. Chuyến đi Hồng Kông lần này, cảm ơn cậu đã phối hợp với Tri Tri. Tôi nợ cậu một ân tình." Hạ Tử Dương không vui: "Sao lại gọi là nợ ân tình, đó là nhiệm vụ của tôi, phải làm thôi. Hơn nữa bên đó, người thực sự được bảo vệ là tôi với Ngô Băng Băng. Anh không biết đâu, mấy lần nguy hiểm ập tới đều nhờ đồng chí Giang xử lý. Nhất là hôm đó bị Thiên Vũ hội vây kín, tôi thậm chí còn không được chiến đấu cùng họ." Đó là điều anh ấy tiếc nuối nhất. Nếu hôm đó không phải vì đưa Bạch Linh đi, nếu không phải vì điều tra về Bạch Linh thì sao có thể lỡ cơ hội chiến đấu cùng họ? Không ai biết đêm đó anh ấy hối hận và tự trách đến mức nào. May mà Giang Đường Tri không sao. Nếu hôm đó có người chết, anh ấy cũng sống không nổi. Giang Đường Tri lên tiếng: "Chuyện đó anh đừng tự trách. Tôi thấy may vì đã để đưa Bạch Linh về. Nếu không hôm đó chắc chắn đánh nhau to." Hoắc Tân Thần gật đầu: "Hai cô gái với một tài xế, đối với đám người của Thiên Vũ hội chẳng đáng ngại. Chính vì vậy họ mới lơ là, tạo cơ hội cho Tri Tri ra tay. Nhưng nếu hôm đó cậu có mặt, tình hình đã khác. Có thể họ chưa kịp để Tri Tri xoay xở gì đã nổ súng rồi." Câu nói của Hoắc Tân Thần khiến Hạ Tử Dương sững lại. Anh ấy chưa từng nghĩ theo hướng đó, chỉ luôn trách mình không có mặt hôm ấy. Nhưng chưa từng nghĩ, nếu anh ấy có mặt, có khi mọi chuyện đã rẽ sang hướng khác? Hoắc Tân Thần hỏi: "Cậu định nghỉ mấy ngày, hay có kế hoạch gì chưa?" Hạ Tử Dương: "Tạm thời chưa nghỉ. Đầu tháng ba sẽ nghỉ ba ngày." Rồi quay sang Giang Đường Tri: "Chuyện bên Hồng Kông, nếu cần dùng đến tôi, cứ gọi. Tôi phát hiện ra kinh doanh thật sự thú vị." Giang Đường Tri đáp: "Nói vậy chứ 'cứ gọi là tới' thì không được đâu. Anh là quân nhân, đâu có tự do thời gian. Hơn nữa bên đó mà không có lệnh cấp trên, muốn qua cũng khó. Nhưng anh là nhân tài tiềm năng đấy. Nếu đào tạo một thời gian, chắc chắn sẽ là cánh tay phải." Cô không ngờ, chính câu nói đó lại thay đổi cả vận mệnh sau này của Hạ Tử Dương. Nghe xong, mắt anh ấy sáng bừng lên. Thật ra, so với làm lính, anh ấy đúng là thích kinh doanh hơn. Chỉ là trước đây không tự tin. Nhưng sau chuyến đi Hồng Kông, nhờ sự dìu dắt của Giang Đường Tri, anh ấy đã thấy tin tưởng vào bản thân, cũng bắt đầu hiểu rõ hơn về con đường này. Hạ Tử Dương kể lại từng việc đã làm ở Hồng Kông, sau đó được Hoắc Tân Thần đích thân lái xe đưa ra ga. Từ sau khi thăng chức, Hạ Tử Dương được điều đến Tô Thành, lần này là từ đó về Nam Thành, cũng may khoảng cách không xa.