Chương 278

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:39:39

"Rõ!" Hoắc Tân Thần vẫy tay gọi thị trưởng và bí thư huyện đến, sau khi gặp mặt, anh nói: "Đám bánh nguội này bọn tôi ăn trước. Mẻ sau nóng hơn thì ưu tiên phát cho đồng bào địa phương." Bí thư huyện áy náy: "Đoàn trưởng Hoắc, chúng tôi chỉ muốn các anh ăn được bánh nóng. Các anh không ăn, trong lòng mọi người áy náy lắm." "Phục vụ nhân dân là trách nhiệm của bọn tôi." Hoắc Tân Thần nhìn về phía xa, nơi đám trẻ con đang quây quanh lò sưởi: "Chúng tôi là quân nhân, đã qua huấn luyện, đói khát hay mệt nhọc đều là chuyện thường. Nhưng trẻ con, người già và phụ nữ là nhóm yếu thế, không thể để họ chịu đói. Các anh cũng đã rất vất vả rồi, giai đoạn sau vẫn cần các anh tiếp tục hoàn thiện công tác." Bí thư huyện đầy áy náy: "Công việc hậu kỳ chúng tôi sẽ xử lý ổn thỏa. Chỉ là thấy các anh phải chịu khổ trong dịp Tết, chúng tôi thật sự thấy có lỗi." Hoắc Tân Thần ăn liền hai cái bánh bao, uống một cốc nước ấm. Khi uống nước, trong đầu anh lại nghĩ đến vợ mình, giờ này chắc cô đã đến Hồng Kông. Gần đây bận rộn đến mức chẳng có thời gian nghĩ đến cô, chỉ tranh thủ lúc ăn hoặc trước khi ngủ mà nhớ đến. Anh luôn tự trách mình vì lần đầu cô đi xa lại không thể tiễn cô, cô còn nhỏ như vậy, bên cạnh không có anh, không biết có sợ hay bất an không. Dù biết cô đến từ thế giới phát triển, cũng biết cô rất độc lập nhưng trong lòng anh, cô mãi chỉ là cô gái mới vừa trưởng thành. Nghĩ đến gương mặt xinh đẹp đó, lại lo ở Hồng Kông có kẻ nào dòm ngó, nếu có ai bám theo không buông, hoặc chơi trò bỉ ổi với cô, anh chỉ hận không thể bay qua đó ngay lập tức. Anh đã sắp xếp cho Hạ Tử Dương và Ngô Băng Băng đi theo bảo vệ nhưng dù sao cũng không phải chính anh, không thể kề cận bảo vệ mọi lúc. Anh phải tranh thủ gọi điện về hỏi xem vợ mình có liên lạc gì không. Uống xong nước, anh lại tiếp tục lao vào công tác cứu trợ. Khi màn đêm buông xuống, cũng là lúc gian khổ nhất của họ bắt đầu. Âm 26 độ, nước nhỏ xuống là đóng băng. Giữa đêm rét mướt như thế này, họ vẫn không thể nghỉ ngơi, phải tiếp tục tìm kiếm người dân và gia súc bị vùi lấp. Nhưng trời quá lạnh, tuyết bị đông cứng lại, khiến công việc cứu hộ thêm phần khó khăn. Thời đại này, cứu nạn hoàn toàn dựa vào sức người. Nhiều binh sĩ tay nứt máu vì xúc tuyết quá mạnh, có người tai bị tê cóng mất cảm giác. Hoắc Tân Thần bố trí cho mọi người nghỉ luân phiên, còn bản thân thì luôn có mặt ở hiện trường, tận dụng thính giác và khứu giác nhạy bén để tìm người và vật bị chôn lấp. Nửa đêm, anh cùng sáu người khác đang hợp sức dọn một thân cây gãy. Vừa chuyển thân cây sang bên thì một cô gái mặt đỏ bừng bưng ly trà gừng đến trước mặt Hoắc Tân Thần: "Đoàn trưởng, mời anh uống trà gừng." Ai nấy đều mặc áo bông quân đội, đội mũ giữ ấm, nếu không nhờ chiều cao nổi bật của Hoắc Tân Thần thì khó mà nhận ra anh trong đám đông. Cảnh tượng này sáu người lính bên cạnh cũng quen rồi. Với ngoại hình điển trai và địa vị của anh, chẳng có nữ đồng chí nào là không rung động. Người chủ động bày tỏ, kẻ đưa trà nước, người nhờ mai mối... ngày nào cũng có vài lượt. Ngay từ đầu Hoắc Tân Thần đã từ chối thẳng thừng, nói rõ mình đã kết hôn, rất yêu vợ, từ đó các nữ đồng chí đến quấy rầy ít hẳn. Dù vậy vẫn có người không từ bỏ, tiếp tục âm thầm thể hiện quan tâm, chỉ là không còn nói trắng ra như trước. Hoắc Tân Thần lùi một bước, nói với người lính bên cạnh: "Cậu qua đây, đưa nữ đồng chí này về. Còn ly trà gừng này, ai muốn uống thì uống đi, không được lãng phí." Trương Lực bước tới cười cười: "Đoàn trưởng, người ta mang đến cho anh, tụi em uống có khi lại không hay..." Miệng thì nói vậy, tay đã vươn ra định lấy ly trà nhưng cô gái lập tức né tránh. Mặt cô ta bị lạnh đến đỏ rực nhưng vì muốn khoe gương mặt nên không quàng khăn cũng chẳng đội mũ.