Giang Đường Tri nhíu mày: "Còn dám, che tai em tiếp đi, ồn chết được."
Đoàn trưởng Hoắc nghe vậy vội ôm chặt cô hơn, tiếp tục che tai: "Không ngủ được thì cứ nằm nhắm mắt chút cũng được."
Giang Đường Tri ngẩng đầu nhìn anh: "Nhà mình khi nào thì đốt pháo?"
Anh đặt cằm lên đỉnh đầu cô, dịu dàng đáp: "Tầm sáu giờ. Em không cần xuống đâu, anh đi là được. Tiện thể thay than, đun ấm nước."
Giang Đường Tri hôn lên yết hầu anh một cái: "Hoắc Tân Thần, chúc mừng năm mới."
Cơ thể anh lập tức căng lên, lại rên khẽ một tiếng, giọng vừa mới khôi phục đã khàn đặc trở lại. Anh siết cô chặt hơn: "Chúc mừng năm mới, bảo bối Tri Tri của anh."
Giang Đường Tri thực sự rất buồn ngủ, nghe tiếng pháo ngoài kia, thế mà lại dần thấy buồn ngủ trở lại. Ngay khi sắp thiếp đi, cô cảm giác người đàn ông bên cạnh nhẹ nhàng buông tay. Anh cẩn thận rời khỏi chăn, cả động tác mặc quần áo cũng rất nhẹ nhưng so với tiếng pháo ngoài kia thì gần như chẳng là gì.
Cô cảm nhận rõ lúc anh rời đi, anh khẽ hôn lên trán cô, đắp chăn kín lại cho cô, rồi mới lặng lẽ rời khỏi phòng.
"Đoàng."
"Đoàng."
Tiếng pháo lại nổ to bên tai, cô bật dậy, cơn buồn ngủ bay biến sạch. Cô thề, trong khoảnh khắc đó, cô thật sự tưởng mình đang ở giữa chiến trường khói lửa mịt mù.
Cô xoa thái dương, lắng nghe âm thanh ngoài kia, bất giác bật cười thì thầm: "Cũng hay đấy. Đây là âm thanh của quốc thái dân an, là tiếng hạnh phúc của nhân dân."
Cô lấy ra một chai linh tuyền từ không gian, uống một ngụm, lập tức thấy khoẻ khoắn hơn. Hình ảnh chuyến đi Nam Phi mùa hè năm ấy chợt hiện lên trong đầu cô. Một người bạn đại học muốn cô đầu tư vào dự án công ty anh ta, nên mời cô đến chi nhánh bên đó tham quan.
Cô bay từ châu Âu sang, vừa đến Nam Phi ngày hôm sau, đang chuẩn bị đi ăn cùng anh ta thì gặp bạo loạn. Cô cả đời cũng không quên được cảnh tượng ấy một quả tên lửa lao vút qua đầu họ, rồi tòa nhà trước mặt sập xuống ầm ầm. Tiếng nổ lớn đến mức tai họ chảy máu, tưởng như điếc luôn.
Tiếng nổ tiếp theo vang lên ngay sau đó, cô lập tức kéo mọi người trốn chạy. Đó là lần đầu tiên cô tiếp cận chiến tranh gần đến vậy, trốn chui trốn lủi, mãi mới thở được chút thì phát hiện cả nhóm đều bị thương. Người bạn kia bị thương nặng ở bụng và chân, ruột gần như lòi ra ngoài.
Tài xế của anh ta cũng chẳng khá hơn, nửa bàn chân bị nổ mất, vậy mà không rên một tiếng. Một người khác mất cả chân, ngất xỉu vì đau đớn. Cô thì bị thương ở lưng, mặt, tay và chân, máu chảy ròng ròng.
Lúc đó cô chẳng còn tâm trí băng bó cho mình, lập tức lấy hộp cứu thương ra, đeo găng, xử lý vết thương bụng rồi khâu cho bạn. Anh ta mất máu quá nhiều, đầu óc lơ mơ, vẫn không ngừng xin lỗi, nói không nên kéo cô tới đây, nếu cô xảy ra chuyện thì anh ta chết cũng không yên.
Cô bảo anh ta đừng nói nữa, rồi dùng kỹ thuật khâu còn non nớt khâu tạm bụng anh ta lại, ít nhất để ruột không lòi ra. Cô quấn băng từng lớp quanh bụng, đút linh tuyền cho anh uống. Cứ như thế, tính mạng anh ta được linh tuyền giữ lại, cầm cự tới khi đến được bệnh viện nước láng giềng.
"Bảo bối? Đang nghĩ gì thế?" Hoắc Tân Thần không biết về từ khi nào, đứng bên giường cúi đầu nhìn cô, ánh mắt lo lắng. Anh gọi cô mấy lần, mà cô vẫn chìm đắm trong ký ức, không có phản ứng.
Giang Đường Tri hoàn hồn, đối diện ánh mắt anh, khẽ nói: "Tự nhiên thấy tiếng pháo ngoài kia cũng hay."
Lúc đầu thấy ồn ào phiền phức nhưng nghe rồi lại thấy đây mới đúng là không khí Tết, Tết thì phải rộn ràng như thế mới đúng. Anh xoa đầu cô, bật cười: "Nghe riết rồi quen hả?"
Thấy cô cười, gật đầu một cái, anh hỏi: "Sáng muốn ăn bánh trôi hay bánh chẻo?"
"Bánh trôi."
"Được, em nằm thêm chút nữa, anh đi nấu." Đợi anh rời khỏi phòng, Giang Đường Tri cũng chẳng muốn nằm nữa. Cô chẳng còn buồn ngủ tí nào, nằm thêm cũng vô ích.