Chương 502

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:39:00

Ngược lại, ba anh em nhà họ Giang thay phiên đến tìm Giang Đường Tri, muốn mời cô ăn cơm. Nghe nói ở Nam Thành cô đã nhận một người anh nuôi, người đó trong lòng cô còn quan trọng hơn mấy anh em ruột. Trong lòng họ không dễ chịu chút nào, cảm thấy cô quá nhẫn tâm, thà nhận người lạ làm anh, cũng không nhận mấy người anh em ruột thịt. Giang Đường Tri lần nào cũng từ chối, cô bận, không có thời gian dây dưa, cũng chẳng cần thiết. Nhưng lúc cô và Tống Liễu Huyên đi ăn ngoài, lại tình cờ gặp Uông Khiết. Bà ấy đang đi cùng một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ, xuất hiện trong nhà hàng. Người đàn ông đó rất phong độ, ngũ quan cương nghị, ánh mắt nhìn Uông Khiết đầy yêu thương. Từ lúc bước vào cho đến khi ngồi xuống, ông ta luôn chăm sóc bà chu đáo. Uông Khiết không thấy hai người họ, bà cầm trên tay một bó hoa hồng, lúc người đàn ông kéo ghế mời bà ngồi, bà khẽ nói "Cảm ơn", rồi mới đặt bó hoa lên bàn, nhẹ nhàng ngồi xuống. Tống Liễu Huyên trợn tròn mắt, quay lại nhìn Giang Đường Tri, hạ giọng thì thầm: "Ôi trời, gì thế này, mẹ cậu sắp có tình yêu mới à?" "Suỵt." Giang Đường Tri nghiêng đầu nhìn về phía hai người kia, rồi thu lại ánh mắt, nhỏ giọng hỏi: "Cậu từng gặp người đó chưa?" Tống Liễu Huyên lắc đầu: "Tớ suốt ngày ở đoàn văn công, không luyện tập thì biểu diễn, có cơ hội đâu mà quen. Với lại mẹ cậu dọn sang viện khác rồi, cũng chẳng có dịp gặp mặt." Cô nàng ghé sát, nói nhỏ: "Nhưng mà nói thật nhé, người này đẹp trai hơn chú Giang." Giang Đường Tri nhếch môi, chú ý lắng nghe cuộc trò chuyện giữa họ. Cô nghe thấy người đàn ông hỏi Uông Khiết muốn ăn gì, bà gọi mì Ý và gan ngỗng, ông ta gọi mì Ý, bít tết, gan ngỗng, thêm món tráng miệng và rượu vang. Cô nghe thấy Uông Khiết gọi người đàn ông kia là "sư huynh", hỏi còn ở lại Tứ Cửu Thành lâu không. Người đó bảo tạm thời chưa định đi, còn hỏi sao nhà có chuyện lớn vậy mà bà không nói với ông? Uông Khiết lại lảng sang chuyện khác: "Tại sao anh lại tặng em hoa hồng?" "Thích thì tặng thôi, em không thích à?" Uông Khiết đáp: "Thích, em đã lâu lắm rồi không nhận được hoa hồng." Giang Đường Tri nhướng mày, có lẽ Tống Liễu Huyên nói đúng, bà Uông thật sự sắp đón "mùa xuân thứ hai". Quả nhiên, giây tiếp theo cô nghe người đàn ông kia tỏ tình: "Trước đây em từ chối anh, vậy bây giờ thì sao? Anh còn cơ hội không? Khiết Khiết, bao năm qua anh chưa từng kết hôn, cũng không tìm ai khác. Anh vẫn luôn chờ em. Lần này trở về, anh không định đi nữa, anh không muốn bỏ lỡ em lần nào nữa." Bà Uông im lặng một lúc lâu mới đáp: "Cho em chút thời gian suy nghĩ." Tống Liễu Huyên thấy Giang Đường Tri chăm chú lắng nghe hai người kia, liền nhỏ giọng hỏi: "Cậu nghe được họ nói gì không? Họ đang nói chuyện gì thế?" Giang Đường Tri cười trêu: "Cậu cũng hóng hớt gớm." Tống Liễu Huyên cười: "Tất nhiên rồi, ai mà chẳng mê hóng chuyện. Nhưng tớ còn chuyện khác, cậu có muốn nghe không?" Giang Đường Tri không để ý Uông Khiết nữa, gật đầu: "Cậu nói đi, tớ nghe đây." Tống Liễu Huyên bắt đầu kể những chuyện trong đại viện, chuyện khá sốc, dù Giang Đường Tri không biết người mà cô nhắc tới nhưng cô là người lắng nghe rất tốt. Tống Liễu Huyên kể rất hăng, còn cô thì được dịp hóng hết mấy chuyện thú vị trong viện. Sau khi ăn xong, Giang Đường Tri hỏi Tống Liễu Huyên: "Cậu muốn đóng phim không?" Cô nhớ đến đạo diễn Trần Minh ở Hồng Kông từng gọi điện than phiền, nói cô thất hứa, chuyện đã đồng ý lại không nhận lời, đến giờ vẫn chưa tìm được diễn viên phù hợp. Giang Đường Tri còn thắc mắc, vì sao cứ nhất định phải là cô, bản thân cô đâu có thấy mình đặc biệt đến thế. Anh ta nói cô có khí chất rất riêng, dáng vẻ nhẹ nhàng, hơn nữa còn quá xinh đẹp, chỗ nào cũng khiến người ta vừa ý. Cô nhìn Tống Liễu Huyên trước mặt, xuất thân từ dân múa, vóc dáng không thua gì cô, cũng rất xinh, chỉ là đẹp theo kiểu khác mà thôi.