Chương 341

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:55:34

Lần này Giang Đường Tri dứt khoát giả vờ không nghe thấy, quay sang thì thầm trò chuyện với Hoắc Thanh Mạt. Chuyện Giang Quán Sâm từng đối xử với cô tệ thế nào, dù cô không tận tai nghe nhưng qua lời kể của người khác, cô cũng nắm được đại khái. Anh ta thích Giang Thiên Thiên người lớn lên cùng nhau chuyện này không sai. Nhưng khi biết rõ ai mới là em gái ruột, anh ta lại vì muốn thể hiện lập trường mà chọn cách giẫm lên người này để nâng người kia. Huống hồ, năm đó là do chính tay anh ta làm cô thất lạc. Người khác có thể chê cười Giang Đường Tri nhưng anh ta thì không được. Thế mà anh ta lại là người dẫm lên cô nặng nhất. Không rõ là vì tội lỗi hay đơn giản là ghét cô, mà chưa từng gặp mặt đã nói ra không ít lời không thích cô, chỉ để dỗ Giang Thiên Thiên. Tưởng cô không nghe thấy thì xí xóa được à? Đừng mơ. Không dạy cho anh ta một bài học, thật sự thấy phí mấy lần huênh hoang ngạo mạn trước kia của anh ta. Không thèm để tâm đến anh ta nữa, cô cùng mọi người đi về phía cổng ra. Nhìn thấy Thẩm Kỳ Hà, cô lập tức buông Hoắc Thanh Mạt ra, chạy tới vui vẻ gọi: "Mẹ, mẹ cũng tới à?" Thẩm Kỳ Hà dang tay đón lấy cái ôm của cô, cười tươi đến mức hiện cả vết chân chim nơi khóe mắt: "Aiya, con dâu bảo bối của mẹ, cuối cùng con cũng về rồi. Mau để mẹ nhìn cái nào, có gầy đi không đây." Con gái ruột khác con dâu là ở chỗ đó. Con gái bà từ lúc còn chưa biết đi đã lăn lộn ầm ĩ, đến lúc biết đi thì như con ngựa hoang, ba con trâu cũng không kéo lại nổi. Vẫn là con dâu tốt hơn, mềm mềm, dịu dàng, còn thỉnh thoảng ôm bà nũng nịu nữa. Aiya, bà thích con dâu này quá rồi- Cũng khó trách con trai bà Hoắc Tân Thần cũng thích đến vậy. Không phải vì trọng nam khinh nữ, nhà họ Hoắc xưa nay không có cái quan niệm ấy, huống chi Hoắc Thanh Mạt là con gái duy nhất trong nhà, ai cũng cưng chiều hết mực. Chủ yếu là do Hoắc Tân Thần từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, chưa bao giờ khiến bà phải bận lòng, lớn lên rồi lại một lòng vì nước, chưa từng để bà lo lắng điều gì. Con dâu mà nó tìm cũng tốt như vậy, bà không thích sao được? Lúc này Thẩm Kỳ Hà tự động quên mất chuyện cuộc hôn nhân đó vốn là do cụ Hoắc ép buộc. Cũng tự động quên luôn cảm giác như trời sập xuống khi đó. Bà nhìn kỹ đứa con dâu càng ngày càng xinh đẹp trước mặt, xót xa vén mấy sợi tóc lòa xòa trên trán cô, nói: "Gầy đi nhiều quá, chẳng phải nói ở bên kia ăn uống đầy đủ à? Sao vẫn gầy thế này." Đúng vậy, Giang Đường Tri ở Hồng Kông đã gầy mất sáu cân. Không phải cô không ăn uống đàng hoàng, ngược lại, đầu bếp nhà họ Phí mỗi ngày đều nấu đủ món ngon cho cô đổi vị. Cô ăn cũng không ít, chỉ là cơ thể cô tiêu hóa nhanh quá. Ngoài việc mỗi ngày đều dành một tiếng tập thể dục trong không gian, cô còn phải vận não liên tục. Não bộ gần như hoạt động hết công suất: vừa phải ứng phó với những nhân vật cốt cán trong các gia tộc lớn, vừa phải theo dõi thị trường chứng khoán. Chỉ riêng việc theo dõi chứng khoán thôi cũng đã ngốn gần hết sức lực của cô rồi. Nếu không nhờ có không gian hỗ trợ, có lẽ giờ cô đã bắt đầu rụng tóc rồi. Thi Giai Lâm và bà cụ nhà họ Phí nhìn thấy cô ăn không thiếu món nào nhưng cân nặng vẫn không tăng, thậm chí còn sụt vài cân, nên tìm mọi cách nấu canh bổ cho cô uống mỗi ngày. Nhờ đó mà da dẻ cô càng lúc càng trắng hồng, thần sắc rạng rỡ, chỉ là không lên cân thôi, còn lại đều rất ổn. Thẩm Kỳ Hà cũng nhận ra điều đó, lời định nói ra đến miệng lại nuốt ngược vào trong. Trông da dẻ mịn màng thế này, nhìn thôi đã thấy mềm mướt như có thể vắt ra nước, đâu giống kiểu ăn uống không tốt chứ. "Mẹ, chẳng phải con trông thế này càng xinh hơn à? Nhìn dáng con đi, có phải đẹp hơn hồi trước không?"