Chương 427

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:18:02

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, anh không thể bình tĩnh nổi. Cùng lúc đó, khi đã chắc chắn Hoắc Tân Thần không còn trong phòng, Giang Đường Tri liền chớp mắt một cái, chui vào không gian. Việc đầu tiên là ngồi xuống ghế xích đu bên suối linh tuyền, cô uống liền 500ml nước suối rồi nằm xuống ghế. Nhắm mắt cảm nhận linh tuyền nuôi dưỡng, cảm giác khó chịu trong đầu dần dần giảm bớt. Cô tiện tay mở nền tảng giao dịch trong không gian, tìm kiếm tài liệu hoặc đan dược liên quan đến việc linh hồn bị bài xích bởi cơ thể. Cô đoán, tình trạng hôm nay là do cơ thể đang bắt đầu kháng lại linh hồn của cô một dị hồn. Lý do có thể là do linh hồn cô quá mạnh, mà cơ thể này không phải của cô, nên không thể chịu đựng được lâu dài. Tìm một hồi lâu mới thấy một cuốn sách viết về việc dị hồn đoạt xác, muốn đổi phải dùng một viên hồng ngọc. Hồng ngọc? Chuyện nhỏ. Trong không gian cô, đá quý nhiều không kể xiết. Cô bước tới khu vực trang sức riêng của mình, mở tủ chứa đá quý, lấy ra một viên hồng ngọc to bằng trứng chim bồ câu. Đặt viên ngọc lên nền tảng giao dịch, nó lập tức biến mất, thay vào đó là một cuốn sách cổ xuất hiện trong tay cô. Cô cầm sách, không đọc ngay mà quay lại ghế xích đu, nằm xuống rồi mới bắt đầu lật xem. Hoắc Tân Thần chưa từng thấy năm tiếng lại dài đến thế. Trong thời gian đó, anh không chỉ nấu xong bữa tối, dọn dẹp nhà cửa, còn gọi cảnh vệ đến dặn dò vài chuyện. Xong hết rồi mà năm tiếng vẫn chưa trôi qua. Trong phòng vẫn yên ắng không tiếng động. Lúc này, có cảnh vệ đến gõ cửa: "Phó sư trưởng Hoắc, có điện thoại tìm phu nhân." Hoắc Tân Thần đi ra mở cửa: "Ai gọi vậy?" "Người gọi nói họ Phí." Nhà họ Phí? Bố nuôi? Anh quay đầu nhìn về phía phòng ngủ, ra ngoài một lát chắc cũng không sao. Cảnh vệ thì không cần ở lại. Bây giờ anh chẳng tin được ai, tình trạng của cô mà bị người khác phát hiện có gì bất thường, sẽ rất bất lợi với cô. Anh khép cửa lại, nói: "Đi thôi, tôi ra nghe." Anh nhanh chóng tới văn phòng, vừa nhấc máy lên đã nói "A lô", đầu dây bên kia lại im lặng. Hoắc Tân Thần nhíu mày, ngồi xuống, điều chỉnh giọng điệu, nói lại lần nữa: "Chào anh, tôi là Hoắc Tân Thần." Đầu dây bên kia vang lên một giọng nam ấm áp: "Chào anh Hoắc, tôi là Phí Hoằng Văn. Chắc Tri Tri có nhắc tới tôi." Ánh mắt Hoắc Tân Thần lập tức sắc lạnh hơn. Gọi vợ anh là Tri Tri? Bố mẹ nuôi gọi vậy thì thôi, anh ta là trai độc thân mà gọi vợ người ta thân mật như thế, hợp lý lắm sao? Giọng anh không quá nhiệt tình nhưng vẫn lịch sự: "Thì ra là anh Phí, không biết anh tìm vợ tôi có chuyện gì gấp vậy?" Phí Hoằng Văn: "Tập đoàn Hồng Hưng đã chính thức khởi công ở Tứ Cửu Thành và Nam Thành. Tôi vừa bay đến Tứ Cửu Thành, vài hôm nữa sẽ tới Nam Thành, muốn gặp Tri Tri một chút." Hoắc Tân Thần: "Hoan nghênh anh đến Nam Thành chơi. Đến nơi nhớ gọi chúng tôi, chúng tôi sẽ ra đón." Phí Hoằng Văn khẽ cười trong điện thoại, nói: "Vậy làm phiền hai người rồi. Có thể mạo muội hỏi một chút, Tri Tri đâu rồi?" Hoắc Tân Thần muốn nói, anh hơi quá rồi đấy, một người đàn ông độc thân hỏi vợ người ta làm gì? Nhưng nghĩ tới những gì Giang Đường Tri đã nhận được từ phía họ khi còn ở Hồng Kông, và mối quan hệ hợp tác giữa hai bên, anh vẫn nhẫn nhịn giải thích: "Cô ấy hơi mệt, chắc không nghe điện thoại được. Anh có lời gì muốn nhắn lại không?" Phí Hoằng Văn nghe vậy, giọng có chút lo lắng: "Cô ấy sao rồi? Là bị bệnh à?" Giọng nói của Phí Hoằng Văn đầy nôn nóng, chẳng còn chút bình tĩnh thong dong như trước. Lông mày Hoắc Tân Thần giật giật. Anh biết Phí Hoằng Văn và tên Thi Khải Tuấn kia đều có ý với vợ mình nhưng không ngờ lại dám ra mặt thể hiện trước mặt anh! Anh là chồng người ta, sốt ruột thì cũng phải rồi. Còn anh một người ngoài cái giọng điệu đó là sao?