Hoắc Thanh Mạt lúc này mới nhớ ra, Tiểu Yến Tử giờ đã lớn rồi, không còn là nhóc con như xưa nữa, đến tuổi biết sĩ diện rồi.
Cô ấy vội nhận lỗi, quay sang giải thích với Phí Ngọc Hạ: "Chị chỉ đùa thôi. Tên gọi ở nhà của em ấy không phải vậy đâu. Nếu em muốn biết thì tự hỏi nó đi." Rồi cô ấy ghé sát Thẩm Yến thì thầm: "Vậy trả lời thế ổn chưa? Đừng mách mẹ chị nhé?"
Thẩm Yến nở nụ cười nửa miệng: "Miễn cưỡng chấp nhận, để em suy nghĩ đã."
Hoắc Thanh Mạt siết chặt nắm tay, nghiến răng: "Cho cậu bậc thang rồi thì bước xuống cho lẹ. Còn suy nghĩ gì nữa, muốn ăn đấm hả?"
Thẩm Yến: "..." Chị họ thì chỗ nào cũng tốt, trừ cái miệng. Cậu vẫy tay với Phí Ngọc Hạ: "Vào trong đi nhé, bọn anh về đây. Hẹn gặp lại."
Phí Ngọc Hạ cùng Giang Đường Tri vẫy tay chào: "Đi đường cẩn thận nhé. Tạm biệt!"
Đợi đến khi không còn thấy bóng họ nữa, Hoắc Thanh Mạt nhéo tai Thẩm Yến, cười tít mắt: "Nãy giờ dám chê chị hả? Hả?"
Thẩm Yến bất lực để mặc cô nhéo: "Chị à, giữ mặt mũi cho em chút được không? Dù gì đây cũng là sân bay, người qua người lại, em cũng cần thể diện đấy."
Cậu cao hơn cô ấy nhiều rồi, vậy mà ra ngoài vẫn bị cô ấy đè đầu cưỡi cổ!
Còn công lý nữa không?
Hoắc Thanh Mạt cúi đầu nói nhỏ: "Tiền mừng tuổi còn giữ không?"
"Chị định làm gì?" Thẩm Yến nhìn cô ấy đầy cảnh giác.
"Mời chị ăn lẩu."
Thẩm Yến hít sâu một hơi, nhìn cô ấy: "Chị không thấy ngại à? Em còn là học sinh, chị là người lớn rồi mà ăn lẩu cũng bắt em mời?"
"Đừng nói nhảm, hỏi em có mời hay không?"
"Vậy chị buông tay ra trước đi."
"Em đồng ý trước đi."
"Chị buông tay trước."
Giang Quán Lâm đứng bên cạnh chậm rãi lên tiếng: "Đừng cãi nữa, anh mời hai đứa ăn lẩu."
Hoắc Thanh Mạt và Thẩm Yến liếc nhau một cái, rồi đồng loạt quay mặt đi, nhịn cười.
Hoắc Thanh Mạt buông tay Thẩm Yến ra, nói với Giang Quán Lâm: "Đồng chí Giang à, ánh mắt vẫn chưa tinh tường lắm nhưng thấy anh có lòng vậy thì bọn em miễn cưỡng nhận lời mời."
Giang Quán Lâm: "..." Cảm thấy mình bị gài rồi. Không chắc lắm nhưng có vẻ thế thật.
Thẩm Yến ra vẻ ngoan ngoãn, học sinh gương mẫu: "Cảm ơn anh, em đang đói thật."
Giang Quán Lâm cười vỗ vai cậu: "Đi nào, anh dẫn em đi ăn lẩu dê. Hôm nay anh vui, em cứ thoải mái ăn nhé."
"Thật ạ? Vậy em không khách sáo đâu." Gần đây cậu ăn khỏe kinh khủng, đến bố mẹ cũng bị dọa hết hồn.
Lúc đang đi ra ngoài sân bay, Hoắc Thanh Mạt nói với Thẩm Yến: "Chị cảnh cáo em nhé, Hạ Hạ bây giờ vẫn là con nít, em tốt nhất nên thu hồi mấy suy nghĩ linh tinh lại."
Thẩm Yến liếc nhìn cô: "Đừng áp mấy suy nghĩ bẩn thỉu của người lớn lên bọn em. Bọn em là bạn, hiểu chưa. Mấy quyển sách em tặng cô ấy toàn là lịch sử năm ngàn năm nước mình, chủ đề nói chuyện cũng là chuyện học hành."
Hoắc Thanh Mạt nghe vậy thì yên tâm: "Thế thì được. Nó là em nuôi của chị dâu em đấy, em không được bắt nạt nó."
Thẩm Yến nghiêm túc nói: "Em không bắt nạt cô ấy, em sẽ bảo vệ cô ấy."
Phòng chờ.
Sân bay thời này đúng là không thể so với tương lai, càng không bằng các nước phát triển. Dù là sân bay thủ đô, cũng lạc hậu toàn diện. Số người có thể đi máy bay, thực sự rất ít. Phòng chờ cũng không đông, chưa đến trăm người.
Điều đáng chú ý nhất là, cảnh tượng dễ thấy nhất trong phòng chờ chính là những hành khách hào hứng đứng trước cửa kính, ngắm nhìn những chiếc máy bay bên ngoài. Có người mang máy ảnh chụp hình cùng máy bay, có người xúc động đến mức khóc, cũng có người cầm giấy bút, hí hoáy vẽ lại chiếc máy bay mình nhìn thấy.
Phí Ngọc Hạ kéo Giang Đường Tri đến gần cửa kính, lấy máy ảnh ra định chụp: "Chị ơi, đứng nghiêm vào, em chụp cho chị một tấm, sau này đưa anh rể xem."
Giang Đường Tri cầm túi xách, cúi đầu chỉnh lại quần áo: "Được, chụp nhiều một chút nhé."