Hoắc Tân Thần không nói nhiều, chỉ nhẹ gật đầu, biểu thị đã hiểu. Về tới đại viện, anh bất ngờ gặp Hoắc Tân Diễn cũng vừa vội vàng trở về.
Hai người đều xách túi quân dụng, nhìn thấy nhau thì sững lại: "Anh, anh hoàn thành cứu hộ rồi à?"
Hoắc Tân Diễn là người mở lời trước, trông tinh thần anh khá ổn, so với lúc rời đi còn khỏe khoắn hơn nhiều.
Hoắc Tân Thần gật đầu, cùng anh bước vào bên trong: "Ừ, vừa xong. Còn em thì sao?"
Hoắc Tân Diễn hạ thấp giọng: "Nhận nhiệm vụ đặc biệt, em phải tới Tây Bắc một chuyến. Bên đó phát hiện ra thứ gì đó cực kỳ quan trọng, không quân cần cử người đến trinh sát."
Sắc mặt Hoắc Tân Thần lập tức nghiêm lại: "Nguy hiểm không?"
Hoắc Tân Diễn khẽ lắc đầu: "Chưa rõ nhưng khu vực đó có thú dữ, chuyện dân bị ăn thịt đã xảy ra nhiều lần rồi."
Chuyện này vốn là bí mật quân sự, không thể để lộ. Nhưng Hoắc Tân Thần không phải người ngoài. Anh vừa là quân nhân, vừa là đoàn trưởng. Nếu không phải vì bận cứu hộ, lẽ ra anh cũng sẽ là người đầu tiên nắm được thông tin.
Hoắc Tân Thần cau mày: "Phải đi bao lâu? Không quân Tứ Cửu Thành có bao nhiêu người tham gia? Bên lục quân thì sao?"
Hoắc Tân Diễn im lặng giây lát, rồi thành thật: "Chỉ có mình em, là em tự nguyện xin đi."
Hoắc Tân Thần đột nhiên dừng bước, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào em trai: "Hoắc Tân Diễn, em nghĩ gì vậy? Em tưởng mình trời sinh bất tử à? Hay là nghĩ mình có nhiều kinh nghiệm chiến đấu?"
Hoắc Tân Diễn cúi đầu im lặng. Anh ấy biết rõ, cách duy nhất để làm tê liệt nỗi đau trong lòng là lao vào nhiệm vụ sinh tử. Ngoài mong muốn cống hiến cho đất nước, còn có một lý do khác anh ấy muốn được gặp lại Giang Đường Tri trong mơ.
Sau khi rời khỏi đại viện, điều anh ấy mong đợi nhất mỗi ngày là được chìm vào giấc ngủ trong tình trạng mệt mỏi kiệt quệ, bởi chỉ khi đó, anh ấy mới có thể mơ thấy Giang Đường Tri, nơi hai người yêu nhau, không ai chen ngang.
Nhưng gần đây, ngay cả trong mơ anh ấy cũng ít gặp được cô. Có lúc, mơ mà chẳng thấy cô đâu.
Anh ấy tự hỏi, có phải do mình chưa đủ mệt? Chưa đủ nguy hiểm?
Mọi người khuyên anh ấy quên Giang Đường Tri đi, tìm một người mới. Nhưng chỉ cần nghĩ tới chuyện yêu người khác, phản ứng đầu tiên của anh ấy là buồn nôn, là ói. Anh ấy không thể đụng vào bất kỳ ai khác ngoài Giang Đường Tri, thậm chí chỉ nghĩ tới thôi cũng thấy như đang phản bội cô.
Vì thế, anh ấy đã chủ động xin nhận nhiệm vụ lần này. Kinh nghiệm chiến đấu của anh ấy tuy không nhiều bằng đồng đội nhưng anh ấy không sợ chết, nhờ vậy mà mới tranh được suất tham gia.
Hoắc Tân Thần thực sự giận rồi nhưng anh không thể nói gì thêm. Dù gì Tân Diễn cũng là người trưởng thành, lại xuất phát từ tinh thần vì quốc gia. Anh không có tư cách cũng không có lập trường ngăn cản.
Anh hít sâu một hơi, chỉ có thể dặn: "Nhớ giữ an toàn, bùa hộ thân đừng rời khỏi người, bất cứ lúc nào cũng phải mang theo."
Hoắc Tân Diễn nhẹ gật đầu: "Vẫn luôn để sát bên người."
Đó là quà Giang Đường Tri tặng, sao anh ấy nỡ rời tay.
Hơn nữa, anh ấy không hề muốn chết. Anh ấy và Giang Đường Tri vừa mới gặp lại, dù không thể ở bên nhau nhưng chỉ cần được nghe giọng cô, nhìn thấy cô hay nghe ai đó nhắc tới cô là anh ấy đã thấy đủ rồi.
Hoắc Tân Thần im lặng, cho đến khi đứng trước cửa nhà Tân Diễn, anh mới mở miệng: "Em từng nói sẽ không làm chuyện dại dột, cũng từng nói đất nước cần em, em sẽ không làm điều ngu xuẩn. Hoắc Tân Diễn, em là người lớn rồi, anh mong em hãy có trách nhiệm với lời nói và hành động của mình. Tình cảm nam nữ không phải là tất cả của cuộc đời, em hiểu không?"
Hoắc Tân Diễn đang định mở cửa thì khựng lại, sau đó quay đầu lại, giả vờ nhẹ nhàng cười: "Anh nghĩ gì thế, em quý mạng mình lắm nha. À đúng rồi, nghe nói anh sắp được thăng chức? Chúc mừng anh trước nha. Em không nói nữa, vô lấy đồ rồi đi ngay."