Chương 162

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:10:08

Trong mắt Tư lệnh Tào và Lữ trưởng Hạ cũng hiện lên sự kinh ngạc. Cô gái này, không đơn giản đâu. Vương Sơ Nhược và Tôn Hạo Kiệt khi nhìn thấy Giang Đường Tri trên sân khấu cũng lập tức ngồi thẳng người, ánh mắt không chớp dán chặt vào cô. Cùng lúc bày ra biểu cảm y hệt nhau không thể tin nổi. Cô biết kéo violin? Hơn nữa, tiếng đàn du dương thế này, không giống kiểu học vội cho xong chuyện. Violin khác hẳn các loại nhạc cụ khác, phải luyện từ bé, luyện hằng ngày, mỗi ngày ít nhất một tiếng mới xây dựng được nền tảng. Hoàng Hiểu Linh và Trần Vân suýt nữa hét lên vì phấn khích, không dám tin vào mắt mình Giang Đường Tri thật sự biết kéo violin. Trời ơi, cô đúng là giấu nghề kinh khủng khiếp! Còn người sốc nhất, không ai khác ngoài Văn Triết Quân. Anh ta từng du học ở Anh nơi tiếp xúc nhiều nhất với giới âm nhạc chuyên nghiệp. Trình độ của Giang Đường Tri... không hề thua kém những nhạc công anh ta từng gặp ở Anh. Nếu không phải vì cây đàn quá bình thường, anh ta thậm chí nghi ngờ cô có thể sánh ngang với một bậc thầy thực thụ. Nhưng sao có thể như vậy? Cô không phải lớn lên ở thôn quê sao? Với đẳng cấp này, nếu không có danh sư chỉ điểm, không có nền tảng mười năm trở lên thì hoàn toàn không thể. Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, càng nhìn càng thấy thú vị. Anh dám chắc cô ấy có bí mật. Mà phụ nữ có bí mật, thường mang theo một vầng sáng thần bí thứ ánh sáng ấy chính là thứ có sức hút chí mạng đối với đàn ông. Phía sau bên phải sân khấu. Miêu Tiểu Du đưa tay bịt miệng, cố gắng không bật khóc vì xúc động. Ánh mắt nhìn Giang Đường Tri trên sân khấu đầy cảm kích lẫn sùng bái. Nếu không tận mắt chứng kiến, ai mà tin được phu nhân Hoắc chỉ tập đúng hai lần mà có thể nói với cô ấy: "Cứ yên tâm, chị đảm bảo không làm hỏng tiết mục." Ban đầu cô ấy còn tưởng phu nhân chỉ nói để an ủi mình. Nhưng giờ đây, nhìn dáng vẻ tự tin bình tĩnh khi biểu diễn của cô, lòng ngưỡng mộ của cô ấy đã lên tới đỉnh điểm. Trình độ của phu nhân còn hơn cả giáo viên của cô ấy. Cho dù giáo viên của cô ấy có mặt ở đây, cũng chưa chắc dám lên sân khấu với cây đàn ba dây sau hai lần tập luyện. Tống Liễu Huyên đứng sau lưng cô, cười tự hào: "Sao nào? Tôi nói rồi mà, cô ấy chính là cứu tinh của cậu." Không ngờ bộ quân phục của mình mặc lên người Giang Đường Tri lại ngầu đến vậy! Hai người cao gần bằng nhau nhưng Giang Đường Tri đẫy đà hơn, vóc dáng quyến rũ. Đến phụ nữ như cô còn mê chết vóc người ấy. Bảo sao Hoắc Tân Thần bị cô ấy làm cho thần hồn điên đảo. Nếu là cô ấy, cô ấy cũng đổ. Miêu Tiểu Du quay sang nhìn cô: "Đúng vậy, phu nhân không chỉ là cứu tinh của em, còn là hình mẫu để em học theo. Một ngày nào đó, em cũng sẽ làm được như phu nhân chỉ với ba dây đàn mà vẫn biểu diễn trọn vẹn." Cô ấy lau nước mắt, siết chặt tay Tống Liễu Huyên, nghẹn ngào: "Cảm ơn chị. Nếu hôm nay chị không tìm được phu nhân giúp em, em thật không biết phải kết thúc thế nào." Cô ấy cúi đầu tự trách: "Vì em sơ suất nên suýt nữa gây ra chuyện lớn. Không dám tưởng tượng sẽ bị bao nhiêu người ghét bỏ." Cô ấy là sinh viên Học viện Nghệ thuật Giải phóng quân, năm nay mới 20 tuổi. Dù từng diễn nhiều buổi nhưng tình huống hôm nay là lần đầu gặp phải. Dù bằng tuổi phu nhân nhưng rõ ràng bản lĩnh xử lý tình huống thua xa. Tống Liễu Huyên vỗ vai cô ấy, nói nhỏ: "Đừng cảm ơn tôi, nên cảm ơn vợ đoàn trưởng Hoắc. Với lại, chuyện này kết thúc rồi, em cũng nên điều tra xem ai dám to gan cắt dây đàn." Miêu Tiểu Du gật đầu chắc nịch: "Nhất định em sẽ tìm ra kẻ đứng sau." Bỗng nhiên, một tràng pháo tay rầm rộ vang lên. Cả hai lập tức quay đầu nhìn về phía sân khấu, thấy Giang Đường Tri lần nữa cúi chào khán giả, rồi theo đoàn hợp xướng bước xuống. Hai người vội vàng chạy tới đón.