Giang Đường Tri nghe xong chỉ thấy không thể tin nổi: "Tớ đúng là bất ngờ chuyện cô ta cưới thật nhưng càng sốc chuyện cậu biết rõ từng chi tiết thế này?"
Tống Liễu Huyên chỉ vào mình, kiêu hãnh nói: "Ở Nam Thành bao lâu nay, ai mà chẳng có vài mối quan hệ chứ? Đương nhiên là mấy người bạn kể lại rồi.
Chuyện cô ta suýt gặp chuyện không hay tối đó, dù bị ém nhẹm đi nhưng trong khu nhà gia đình quân đội thì khó mà giấu được. Huống chi trước mặt vài người bạn thân, cô ta chẳng giấu gì cả.
Chỉ là nhà họ không ưng Tôn Hạo Sơ nên mới giấu chuyện này, không muốn làm rùm beng."
Cô ấy hạ giọng nói nhỏ: "Dù sao cũng là bắt đầu với anh cả nhà họ Tôn cuối cùng lại lấy con của vợ lẽ, đúng là mất mặt."
Giang Đường Tri trầm mặc một lúc, quay sang nhìn Tống Liễu Huyên.
Tống Liễu Huyên bị cô nhìn chằm chằm đến phát hoảng: "Cậu nhìn tớ kiểu gì đấy?"
Giang Đường Tri hỏi: "Cậu không thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ sao?"
Tống Liễu Huyên hỏi ngược lại: "Ý cậu là đám đàn ông tối đó có khi nào là do Tôn Hạo Sơ thuê diễn trò, rồi dàn cảnh anh hùng cứu mỹ nhân à?"
Thấy cô gật đầu, Tống Liễu Huyên nói: "Nghe nói hồi đó cũng có không ít người nghi ngờ như vậy nhưng đám kia sau đó khai rồi, là do uống chút rượu, thấy con gái xinh đi một mình nên nảy sinh ý đồ. Bọn họ bị thẩm vấn riêng từng người, kết quả đều giống nhau: chỉ là bốc đồng nhất thời, không hề có ai xúi giục. Chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi."
Tống Liễu Huyên dừng lại một chút, nói tiếp: "Còn việc Tôn Hạo Sơ xuất hiện đúng lúc đó thì... cũng là tình cờ. Hôm ấy cậu ta đang đi ăn với bạn học, trên đường về đúng lúc đi ngang qua chỗ đó.
Tuy tớ cũng nghi ngờ cậu ta, dù sao thì cậu ta muốn giành bạn gái của anh trai, muốn chiếm được cảm tình của Vương Sơ Nhược trong thời gian ngắn thì cách nhanh nhất đúng là anh hùng cứu mỹ nhân.
Nhưng phía Nam Thành cũng điều tra rồi, hôm đó đúng là Tôn Hạo Sơ đi ăn với bạn thật, mà đoạn đường đó cũng đúng là tuyến về nhà của cậu ta. Mọi chuyện nghe thì có vẻ trùng hợp thật đấy."
Nói xong, thấy Giang Đường Tri vẫn im lặng, cô ấy đụng nhẹ vào vai cô: "Nghĩ nhiều làm gì, dù sao người ta cũng tình nguyện lấy cậu ta, còn đang có thai hơn một tháng rồi. Bây giờ ngoài Tôn Hạo Kiệt tức điên lên, nhà họ không hài lòng với chàng rể này ra thì những người khác đều khá vui vẻ."
Giang Đường Tri chậc một tiếng, nhìn xa xăm nói: "Thật ra thì đúng là chẳng liên quan đến tớ, mà cô ấy cũng tự nguyện cưới... nhưng tớ cứ thấy, đã gọi là quá trùng hợp thì chắc chắn không phải là trùng hợp nữa.
Thôi bỏ đi, dù sao cô ấy không gặp chuyện gì xấu, lại chịu lấy Tôn Hạo Sơ, cũng coi như là chuyện tốt, nên chúc mừng. Mà cậu nãy lén lút lắm, tớ còn tưởng có chuyện gì ghê gớm lắm."
"Ái chà, tại nhà họ Vương giờ vẫn còn giấu giấu giếm giếm ấy chứ. Tớ mà nói ra rồi bị người khác nghe được, truyền đến tai họ thì cũng không hay ho gì."
Giang Đường Tri nhìn cô: "Tớ thấy cậu có vẻ sốt ruột vụ này lắm, có phải là thấy tình địch năm xưa giờ sắp lấy chồng rồi, còn mình thì vẫn chưa có bạn trai nên thấy cuống lên rồi đúng không?"
"Cuống cái đầu cậu ấy."
Tống Liễu Huyên hơi kích động: "Tớ chỉ thấy khó tin thôi. Hồi trước cô ấy bám sát đoàn trưởng Hoắc như vậy, trong tiệc cuối năm rõ ràng còn chưa định buông tay, vậy mà giờ chưa tới hai tháng đã bầu với người khác rồi. Tuy cô ấy kết hôn rồi thì sau này sẽ không nhòm ngó đoàn trưởng Hoắc của cậu nữa nhưng tớ vẫn thấy vụ này chấn động quá."
Nghĩ đến một người kiêu ngạo như vậy, ngoài Hoắc Tân Thần ra chẳng ai lọt nổi vào mắt, vậy mà giờ lại lấy một người mới quen không bao lâu...
Tống Liễu Huyên cũng chẳng nói rõ được cảm giác là gì, chỉ thấy trong lòng rối ren. Đặc biệt là khi nghe nói cô ấy suýt chút nữa xảy ra chuyện, Tống Liễu Huyên cũng bị dọa không nhẹ. Thời buổi này ban đêm vẫn không an toàn lắm, đừng nói là con gái đi một mình, dù hai người đi chung cũng chưa chắc đã an toàn.