Hoắc Tân Thần liếc nhìn tài xế quen mặt, trong lòng đã hiểu. Đám tài xế này đều là người trong quân đội, còn người vừa nói chính là vệ binh dưới trướng bố anh chắc hẳn có bàn tay của bà Thẩm ở đây.
Tốt lắm, đôi bên đều thắng. Anh thật sự không thể chờ được nữa, chỉ muốn nhanh chóng gặp lại cô vợ bảo bối của mình.
Đêm đầu tiên đến Hồng Kông, Giang Đường Tri từ chối mọi lời mời xã giao, tự nhốt mình trong phòng. Cô lật xem đống báo kinh tế quốc tế và tin tức tài chính mà Phí Hồng Bân đã chuẩn bị cho cô tất cả là tin tức trong năm năm gần nhất. Cô dành trọn một ngày một đêm để đọc hết toàn bộ tài liệu đó.
Trong khi nhà họ Phí, nhà họ Thi và các gia tộc khác đang nóng lòng chờ cô lộ diện, muốn dẫn cô bước vào giới thượng lưu thì cô thong thả bước vào không gian riêng, uống vài ngụm linh tuyền để tỉnh táo.
Ăn thêm một quả táo, sau đó cô vệ sinh cá nhân, thay bộ váy suit phong cách Anh quốc rồi bước ra ngoài. Với vẻ ngoài hoàn hảo, người đầu tiên chào đón cô chính là Ngô Băng Băng cô ấy vẫn luôn đứng chờ trước cửa phòng.
Vừa thấy cô bước ra, ánh mắt Ngô Băng Băng lập tức lộ vẻ kinh ngạc, sau đó căng thẳng hỏi: "Phu nhân, có chỗ nào không khỏe không? Muốn ăn gì, tôi đi gọi người chuẩn bị ngay."
Từ bảy giờ sáng hôm qua, Giang Đường Tri chỉ dặn dò vài câu rồi lấy ít bánh mì, sau đó liền nhốt mình trong phòng không ra ngoài nữa. Cô đã canh trước cửa suốt 26 tiếng đồng hồ.
Trong thời gian đó, cô cùng Hạ Tử Dương đã phải chặn không biết bao nhiêu thiếu gia tiểu thư từ các gia tộc lớn muốn đến thăm Giang Đường Tri họ tò mò vì sao cô vẫn chưa chịu xuất hiện. Cô cũng ngăn được không ít người nhà họ Phí và họ Thi quan tâm đến cô, cuối cùng vẫn là Phí Hồng Bân ra mặt, mới ngăn được dòng người đổ về không ngớt.
Ngô Băng Băng nhìn Giang Đường Tri trước mắt người giờ đây đã hoàn toàn lột xác như một nàng công chúa quý tộc cô ấy không thể không thừa nhận rằng trước đó mình đã nhìn nhận cô ấy quá hẹp hòi. Vì thành kiến, cô ấy thấy có chút xấu hổ.
Cùng là lần đầu đến Hồng Kông nhưng Giang Đường Tri không hề bị vẻ hào nhoáng nơi đây làm cho choáng ngợp. Cô không bị mê hoặc bởi căn biệt thự rộng lớn và lộng lẫy của nhà Phí. Cũng không hạ thấp bản thân để lấy lòng, nịnh nọt, chỉ để làm đẹp mối quan hệ giữa nhà Phí và nhà Thi.
Ngay trong bữa tối đầu tiên, khi nhà Phí tổ chức bữa tiệc cực kỳ hoành tráng và xa hoa, trong lúc cô ấy và Hạ Tử Dương bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp đến luống cuống tay chân thì Giang Đường Tri lại như tiểu thư sinh ra trong giới quý tộc, bình tĩnh ung dung đối mặt với tất cả.
Đến lúc ăn, cô ấy lại một lần nữa bị cung cách ăn uống hoàn hảo của Giang Đường Tri làm cho thuyết phục hoàn toàn. Không chỉ mình cô ấy, ngay cả người nhà họ Phí, bao gồm cả cha mẹ nuôi của cô ấy, đều tỏ ra bất ngờ và hết lời khen ngợi Giang Đường Tri.
Đến khi uống rượu vang, trong lúc cô ấy còn đang nghĩ "ra là vị rượu vang là thế này à" thì Giang Đường Tri đã trò chuyện với các thiếu gia tiểu thư nhà Phí bằng những thuật ngữ chuyên ngành về rượu vang.
Không phải cô chủ động khơi chuyện, mà là một cô tiểu thư họ hàng nhà Phí hỏi cô hỏi đã từng uống rượu vang chưa, thấy sao, có quen vị không?
Tuy giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng lại khiến người nghe không thoải mái chút nào. Giang Đường Tri chỉ cười, dùng giọng điệu hòa nhã chia sẻ một chút kiến thức về rượu vang và quan điểm cá nhân.
Cô nói xong, khiến vị tiểu thư kia không nói thêm được lời nào, còn cô ấy và Hạ Tử Dương thì mặt mày đầy kiêu hãnh. Khinh thường ai vậy? Không phải chỉ là rượu vang thôi à, phu nhân nhà chúng tôi hiểu mà còn hiểu rất sâu ấy!