Chương 273

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:38:20

Cả nhóm nhanh chóng rẽ vào lối đi riêng, Giang Đường Tri dẫn đầu, Hạ Tử Dương đi sau cùng. Trong lòng cô, bé Thiên Hạo bỗng mở mắt, định khóc thì Giang Đường Tri nhẹ nhàng "suỵt" một tiếng. Cậu bé ngậm miệng, nhìn cô vài giây, rồi nhắm mắt ngủ tiếp. Có chị ở đây, cậu không cần lo lắng. Phí Ngọc Hạ cũng im lặng lạ thường, nắm chặt tay Giang Đường Tri, chạy theo bước chân của cả nhóm. Đừng nhìn cô bé còn nhỏ tuổi, chứ những chuyện nguy hiểm cô bé đã gặp không ít. Cô bé biết nhà họ Phí bị nhiều thế lực nhắm vào, ai cũng muốn cắn một miếng từ khối tài sản khổng lồ ấy. Nhưng nhà họ Phí đâu phải gia tộc nhỏ bé, đâu dễ để người khác muốn nuốt là nuốt được. Chạm không được vào nhà chính thì quay sang nhắm vào con cháu, phụ nữ trong nhà đúng là hạ sách bẩn thỉu. Nhưng lần này thì quá đáng thật rồi bọn chúng dám nhắm vào chị! Cô bé nhất định phải nói với cậu cả, bắt hết bọn đó quăng sang Đông Nam Á mà xử lý! Vừa ra tới cổng, Phí Ngọc Hạ reo lên: "Là cậu út với chú nhỏ! Họ cũng tới rồi!" Giang Đường Tri nhìn về phía trước hai người đàn ông trẻ đang tiến lại gần. Một người trông hơi ngông nghênh, thấy Phí Ngọc Hạ liền vứt luôn điếu thuốc, cười tươi bước tới. Người còn lại mang phong thái thư sinh, cầm bó hoa hồng phấn, thấy họ xuất hiện liền sải bước tới gần. "Cậu út, chú nhỏ, con nhớ hai người muốn chết luôn ấy." Phí Ngọc Hạ lao tới ôm chầm lấy người đàn ông trông ngổ ngáo. Cô bé ngẩng đầu nói nhỏ: "Cậu út, có người theo dõi bọn con ." Thi Khải Tuấn vốn đang định bảo Phí Ngọc Hạ giới thiệu chị gái cho mình làm quen, ai ngờ lại nghe tin này. Còn gì để nói nữa, chẳng khác gì tát vào mặt anh ta! Anh ta buông Phí Ngọc Hạ ra, lạnh giọng hỏi: "Con đừng sợ, nói cậu nghe xem bị theo từ chỗ nào? Giờ chúng đâu? Có ai bị thương không?" Phí Ngọc Hạ lắc đầu: "Không ai bị gì hết, là chị phát hiện ra." Cô bé kéo tay cậu út đến trước mặt Giang Đường Tri, giới thiệu: "Chị ơi, đây là cậu út em Thi Khải Tuấn, năm nay 25 tuổi, là con út nhà họ Thi. Mà cậu ấy vẫn chưa có bạn gái đâu nha." Thi Khải Tuấn cười tươi chìa tay ra với Giang Đường Tri, dùng tiếng phổ thông hơi lơ lớ: "Xin chào, tôi là Thi Khải Tuấn. Cô còn xinh hơn lời kể của cháu gái tôi nhiều." Giang Đường Tri liếc nhìn mẹ nuôi thấy bà đang cười híp mắt nhìn mấy người họ, cô quay lại, mỉm cười với Thi Khải Tuấn: "Chào cậu út." Một tiếng "cậu" khiến Thi Khải Tuấn suýt nữa đứng không vững. Nếu anh nhớ không lầm thì Giang Đường Tri chỉ nhỏ hơn anh ta có bốn tuổi thôi mà? Vậy mà lại gọi anh là "cậu út"? A a a a a... Lần đầu tiên anh thấy ghét chị gái mình đến thế, tại sao lại nhận Giang Đường Tri làm con gái nuôi? Nhận làm em gái nuôi không được sao? "Đừng gọi tôi là cậu nhỏ, gọi thẳng tên tôi là được rồi." Anh ta tuyệt đối không muốn làm cậu của cô, thà làm anh trai còn hơn, chứ làm bậc bề trên thì... miễn! Phí Hoằng Văn bước ngang qua anh, đưa bó hoa hồng phấn trong tay cho Giang Đường Tri, giọng dịu dàng: "Chào mừng em đến Hồng Kông, chào mừng em đến thăm nhà họ Phí. Anh tên là Phí Hoằng Văn, năm nay 27 tuổi. Em không cần gọi anh là chú như Hạ Hạ, nếu em không ngại, có thể gọi anh là anh Văn." Giang Đường Tri nhận lấy bó hoa, gật đầu với anh: "Cảm ơn anh Văn vì bó hoa. Chắc em không cần tự giới thiệu đâu nhỉ?" Phí Hoằng Văn mỉm cười: "Không cần." Anh ta gật đầu với Hạ Tử Dương và Ngô Băng Băng, sau đó quay sang Thi Giai Lâm: "Chị dâu, mọi người vất vả rồi. Đưa bé Thiên Hạo cho em, em bế cho." Câu cuối là nói với Giang Đường Tri. Giang Đường Tri đưa bé Thiên Hạo vừa tỉnh ngủ cho anh: "Thời gian tới, phiền anh Văn và anh Tuấn chăm sóc thêm rồi." Thi Khải Tuấn chen lên, nói với cô: "Người một nhà không cần khách sáo thế, đi thôi, mình rời khỏi đây trước đã." Sau đó quay sang Phí Hoằng Văn, ghé sát tai anh ta nói nhỏ: "Tên đàn ông thâm sâu khó đoán."