Chương 379

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:05:17

"Anh chưa ngủ à?" Hoắc Tân Thần cúi đầu hôn lên trán cô, dịu dàng nói: "Anh muốn nhìn em ngủ. Hình ảnh em ngủ yên trong vòng tay anh, suốt 53 ngày qua luôn xuất hiện trong giấc mơ của anh. Em biết không, anh chưa từng nhớ ai nhiều như vậy, em là người đầu tiên, cũng sẽ là người cuối cùng. Ban ngày ăn cơm, anh nghĩ không biết em có ăn đúng bữa không, có bị đói không. Thấy tuyết rơi, anh lại nhớ em, không biết bên đó em có nhớ anh không, có tưởng tượng cảnh cùng anh đắp người tuyết không. Trời mưa, anh cũng nhớ em. Lo em có bị mưa ướt không, có cảm lạnh không. Nghĩ đến lúc em cảm lạnh phải uống thuốc, nhớ tới vẻ mặt em khi không chịu uống, anh chỉ muốn lập tức bay đến bên em. Anh nhớ em nhất là vào mỗi đêm khuya. Không có em trong lòng, anh rất bất an. Vợ à, anh nhớ em nhiều lắm, thật sự rất nhiều. Có thể em không tin, chứ thật ra anh rất buồn ngủ. Nhưng anh không dám ngủ, anh sợ lúc này chỉ là giấc mơ, sợ khi tỉnh dậy em lại không còn trong vòng tay anh nữa." Giọng anh thấp trầm, xen lẫn sự khẩn thiết và tình yêu sâu sắc khiến tim Giang Đường Tri khựng lại một nhịp. Cô biết Hoắc Tân Thần yêu mình nhưng không ngờ anh lại yêu sâu đậm đến mức này. Nếu một ngày nào đó cô đột nhiên quay về thế giới của mình, để anh lại nơi đây một mình, anh chẳng phải sẽ phát điên mất sao? Cô vội vàng an ủi anh: "Em đang ở đây mà, không phải mơ đâu. Với lại anh từng mơ giấc mơ nào chân thật như vậy chưa?" Cô chỉ thuận miệng nói, không ngờ Hoắc Tân Thần lại nghiêm túc đáp: "Có." "Gì cơ?" Hoắc Tân Thần nhấc cô lên một chút, để ánh mắt ngang bằng với cô: "Anh từng mơ một giấc mơ chân thật y như vậy." Anh nói: "Trước đây anh từng mơ, trong mơ là chuyến tàu khi chúng ta lần đầu gặp mặt chính thức. Trong mơ không có em, khi anh và đồng đội bắt gián điệp, anh bị bắn chết." Anh kể lại chi tiết cho cô, cả người phụ nữ ôm Tiểu Thiên Hạo lúc đó. Anh kể ra không phải để dọa cô, mà vì cô không phải người thuộc thế giới này, rất có thể biết trước điều gì đó mà người khác không biết. Ví dụ như, kết cục cuối cùng của từng người trong số họ, ví dụ như, cô có khả năng tiên đoán tương lai. Anh cảm thấy cần phải nói cho cô biết giấc mơ ấy, cũng muốn xem cô sẽ phản ứng thế nào khi nghe. Giấc mơ này, anh chưa từng kể với ai. Người khác chỉ cho rằng đó là mơ nhưng anh biết rõ, đó không phải mơ. Vì quá chân thật, đến vết đạn bắn còn thỉnh thoảng đau nhức. Sau khi nghe xong, Giang Đường Tri sững người. Đây đâu phải mơ, mà là tiền kiếp của anh ấy! Kiếp trước anh ấy chết thê thảm đến thế, giữa trán và tim đều là những chỗ chí mạng. Mà nguyên nhân cái chết lại là con mụ buôn người đáng chết kia. Nếu sớm biết bà ta hại Hoắc Tân Thần mất mạng, lúc ở nhà ga cô nên đập cho bà ta một trận rồi. Không đúng, cô phải giết bà ta mới đúng. Trước kia nghe Giang Thiên Thiên kể Hoắc Tân Thần hy sinh trên chuyến tàu đó, cô từng thấy kỳ lạ, với năng lực của anh, sao có thể dễ dàng hy sinh được? Khả năng chiến đấu của anh không phải mấy gián điệp hay quân nhân bình thường có thể sánh được, muốn giết anh ấy đâu dễ vậy. Không ngờ, hóa ra lại là do mụ già đó hại anh. Không được, cô phải tìm bằng được bà ta, rồi khiến bà ta phải trả giá. Sau khi tiêu hóa xong tin tức gây sốc đó, cô dịu giọng dỗ anh: "Đừng lo, mơ thì ngược mà, anh sẽ không chết đâu, anh sẽ sống lâu trăm tuổi. Tin em đi." Tất cả biểu cảm của cô lúc nãy, Hoắc Tân Thần đều thu hết vào mắt. Rõ ràng, giấc mơ đó là sự thật là chuyện từng xảy ra trong kiếp trước của anh. Nói cách khác, ở kiếp trước, anh không kết hôn với Giang Đường Tri. Cuối cùng có lẽ cô đã cưới Hoắc Tân Diễn. Anh biết, Giang Đường Tri của kiếp trước không phải là cô gái trước mặt anh bây giờ. Anh có thể tránh được kết cục bi thảm, là vì cô đã thay đổi mọi thứ.