Chương 520

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 28-11-2025 00:44:01

Thế nhưng cô là con dâu nhà họ Hoắc, lại là con gái nuôi nhà họ Phí, thêm cả Tống Liễu Huyên, Lục Dực và vài người nữa cùng góp vốn, nên quá trình thành lập quỹ diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi. Mất tổng cộng mười ngày, quỹ hỗ trợ trẻ em và thanh thiếu niên đầu tiên trong nước đã chính thức ra đời nhưng đó là chuyện sau này. Hôm sau buổi lẩu, Tiểu Tuyết cùng bạn trai lặng lẽ đưa Bình Bình ra ga tàu. Họ vừa đến nơi thì thấy hai người lính mặc quân phục đi tới, vừa thấy ba người, họ bước nhanh lại gần, xác nhận danh tính của Tiểu Tuyết và Bình Bình xong thì đưa cho Bình Bình một chiếc ba lô. "Hành lý này là đồng chí Giang gửi cho cô. Chúc cô phỏng vấn thành công." Đợi hai người lính rời đi, Bình Bình vẫn còn ngơ ngác: "Tiểu Tuyết... có phải ông trời thấy tôi khổ quá nên phái Bồ Tát đến cứu tôi không?" Nước mắt cô ấy không kìm được mà rơi lã chã. Hôm qua dù có hơi say nhưng mọi chuyện cô ấy vẫn nhớ rất rõ. Tiểu Tuyết ôm chầm lấy cô bạn: "Tai qua nạn khỏi rồi, Bình Bình, ngày tháng tốt đẹp của cậu sắp bắt đầu rồi đấy." Nói đến đây cả hai đều nghẹn ngào, nước mắt chảy không ngừng. Bạn trai Tiểu Tuyết nhìn xung quanh thấy có nhiều người bắt đầu chú ý, vội nhắc nhỏ: "Đừng khóc nữa, vào chỗ kín xem trong ba lô có gì đi." "Phải đấy, đừng khóc ở đây, bị nhìn thấy thì ngại lắm." Ba người tìm góc vắng vẻ rồi ngồi xuống mở ba lô ra xem. Vừa mở ra, Bình Bình đã thấy một tấm vé tàu đi Thâm Thành, sáu gói bánh quy, ba chai nước, ba chiếc sơ mi nữ, hai chiếc quần dài, một cuốn sổ tay mới tinh và ba cây bút. Ở đáy ba lô còn có một chiếc ví đỏ. Cô ấy mở ra xem thử bên trong là tám trăm tệ, Bình Bình sững người, lấy tay bịt miệng nhìn Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết cũng tròn mắt nhìn cô bạn, hai người không nói nên lời, nước mắt cứ thế rơi lặng lẽ. Bạn trai Tiểu Tuyết khẽ vỗ lưng bạn gái, thấp giọng thốt lên: "Bình Bình đúng là gặp được quý nhân rồi, đây gọi là đưa than sưởi ấm ngày tuyết rơi đấy. Bình Bình, người ta có thể nói là cha mẹ tái sinh của cậu luôn rồi, cậu tuyệt đối không thể khiến chị ấy thất vọng đâu." Tám trăm tệ đấy, bảo cho là cho, chẳng lo Bình Bình là kẻ lừa đảo. Bình Bình cố gắng lau nước mắt nhưng càng lau lại càng nhiều, phải mất một lúc lâu cô mới ổn định lại được cảm xúc. Cô ấy lấy ba tệ đưa cho Tiểu Tuyết: "Tiểu Tuyết, đây là tiền trả hai cậu. Đợi mình ổn định bên đó rồi, mình sẽ mua quà cưới tặng hai người." Tiểu Tuyết nhíu mày, giọng lạnh đi: "Cậu làm gì thế? Cầm lại đi. Bọn tớ đâu thiếu ba tệ này. Cậu tưởng tám trăm là nhiều lắm à? Cậu đến nơi xa lạ, lại chỉ có một mình, chuyện gì cũng cần đến tiền. Tớ nghe nói vì Thâm Thành gần cảng nên chi phí sinh hoạt đắt lắm. Chờ cậu kiếm được tiền rồi hẵng trả, nghe lời đi, đừng cứng đầu." Mũi Bình Bình cay cay, mắt lại đỏ hoe. Cô ấy lại muốn khóc nữa rồi. Nghĩ đi nghĩ lại, cô ấy thật sự là người may mắn. Dù người thân có tổn thương cô ấy thế nào, vẫn luôn có người đứng sau che chở cho cô. Cô ấy không từ chối nữa, ngoan ngoãn cất lại tiền. Hiện tại cô ấy có 1. 100 tệ trong người. Cô ấy không dám để hết trong ba lô nên rủ Tiểu Tuyết vào nhà vệ sinh, chia tiền ra giấu ở các nơi: túi áo trong, tất, đế giày, ngăn bí trong ba lô... Vé tàu đã có sẵn, chỉ còn nửa tiếng nữa là tàu chạy, Tiểu Tuyết đưa cô đi mua trứng luộc trà, bắp nướng, khoai nướng... Cô ấy gói tất cả lại cho vào túi, đưa cho Bình Bình: "Trên tàu đừng ngủ quá sâu, chỗ đó hay có móc túi lắm, nhớ cẩn thận. Còn nữa, ra ngoài đừng lo chuyện bao đồng, đừng dễ xúc động. Cậu không phải chị Giang, chị ấy có năng lực, có tiền, mới có thể giúp người khác. Còn chúng ta thì không, ngay cả lo cho bản thân còn khó. Muốn giúp người khác, trước tiên phải đủ sức tự bảo vệ mình đã."