Chương 160

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:09:37

Cô cũng không muốn nghe nhưng thính lực quá tốt, không cố tình chặn lại thì trong đầu sẽ vang lên đủ kiểu âm thanh, ồn ào đến mức cô chỉ muốn rời khỏi đại sảnh. Đúng lúc ấy, một tiếng hét đầy lo lắng vang lên từ hậu trường. "Á á á, ai làm thế này?" "Sao vậy? Xong rồi xong rồi, dây thứ tư của vĩ cầm bị đứt rồi, giờ làm sao đây?" "Hả? Sao lại đứt được? Mà không có dây dự phòng đâu." "Hu hu, tụi mình là tiết mục thứ tư đó, phải làm sao giờ?" "Như có ai dùng kéo cắt ấy, quá đáng thật, phải tìm ra đứa làm chuyện này." Giang Đường Tri khẽ nhúc nhích tai, bị cắt đứt? Quả nhiên, thời nào cũng có kẻ phá hoại ngấm ngầm gây rối. Nhớ lại chuyện xảy ra hồi cấp hai, mắt cô ánh lên một tia lạnh lẽo. Mỗi người biểu diễn đều đã tập luyện không biết bao nhiêu ngày đêm để có thể tự tin lên sân khấu, vậy mà chỉ vì lòng ghen tỵ của một kẻ nào đó, tất cả nỗ lực lại bị phá hủy? Cô nghiêng người thì thầm vài câu vào tai Hoắc Tân Thần, nụ cười của anh khựng lại, quay sang nhìn cô: "Em giúp được à?" "Nếu họ đồng ý, em có thể thử." Hoắc Tân Thần xoa đầu cô, quay sang người bên cạnh nói: "Xin phép một chút." Rồi dẫn cô đi về phía hậu trường. Lúc này hậu trường loạn cả lên, MC sắp lên sân khấu nhưng vì vĩ cầm bị hỏng nên tiết mục thứ tư có thể bị hủy. Không ít người trong đội hợp xướng đỏ hoe mắt. Họ đã tập luyện không ngơi nghỉ chỉ để có thể biểu diễn hoàn hảo hôm nay. Giờ vì một cây vĩ cầm mà tiết mục có nguy cơ bị cắt bỏ, ai mà không tức, ai mà cam lòng? Tống Liễu Huyên đang được xếp ở tiết mục thứ tám, thấy cây vĩ cầm bị phá, giận đến mức suýt nổ tung. Đám khốn này, phá cô ấy chưa đủ, còn muốn phá luôn Miêu Tiểu Du bọn họ. Rốt cuộc chúng muốn gì? Chẳng lẽ phá hỏng chương trình Giao thừa Nam Thành lại có lợi cho chúng? Cô ấy bước nhanh tới bên Miêu Tiểu Du, thấy con bé mắt sưng đỏ vì khóc, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh Giang Đường Tri. Biết đâu cô có thể cứu vãn tình hình? Dù gì lúc cô trẹo chân nặng thế, cũng là do Giang Đường Tri chữa khỏi: "Đừng khóc nữa, để chị đi tìm người, có thể có một người có thể giúp được." Miêu Tiểu Du nước mắt giàn giụa nhìn cô: "Thật ạ? Là ai vậy? Chị, xin chị giúp em, em không muốn vì em mà phá hỏng công sức của cả đội." Chỉ là đi vệ sinh một lúc, quay về đã xảy ra chuyện. Cô ấy không biết ai muốn hại mình nhưng cô biết vì sơ suất của mình mà cả đội hợp xướng không thể biểu diễn được. Tống Liễu Huyên không kịp an ủi, quay sang đội trưởng nói: "Đừng vội bỏ tiết mục, biết đâu vẫn còn hy vọng." "Hy vọng? Cô nói xem hy vọng ở đâu? Vĩ cầm chỉ có một cây, mà hỏng rồi thì không kịp mượn cái khác đâu. Còn một phút nữa MC lên sân khấu, cô bảo cứu thế nào?" Một giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng họ: "Tôi có thể xem thử vĩ cầm được không?" Hai người cùng quay đầu lại, Tống Liễu Huyên vừa thấy Giang Đường Tri, mắt lập tức trợn tròn: "Trời ơi, đúng là tâm linh tương thông, tôi vừa định đi tìm cô!" Nói rồi kéo tay cô đi về phía Miêu Tiểu Du, miệng nói luôn: "Dây thứ tư bị cắt rồi, cô có cách nào không?" Giang Đường Tri hỏi: "Không có dây thay thế à?" Đội trưởng liếc sang Hoắc Tân Thần, anh giải thích ngắn gọn: "Vợ tôi biết chút về vĩ cầm." Thật ra anh cũng không chắc cô có biết kéo đàn hay không nhưng thấy cô bình tĩnh như vậy, với sự hiểu biết của anh về cô, anh tin tưởng vô điều kiện. Đoàn trưởng Hoắc đích thân dẫn người tới, đội trưởng dù có bụng đầy nghi ngờ cũng chỉ có thể cười gượng: "Thử xem sao." Còn biết nói gì nữa? Một cô gái lớn lên ở nông thôn, dù là con cháu nhà họ Giang ở Tứ Cửu Thành nhưng lớn lên ở quê thì đừng nói là biết chơi, đến thấy vĩ cầm chưa chắc đã có.