Hoắc Tân Thần bật cười: "Nhiều người như vậy, thiếu anh cũng không sao. Mình chỉ cần qua chào hỏi vài câu, ăn ít bánh là được rồi. Với anh, em quan trọng hơn. Đây là giao thừa đầu tiên của tụi mình, anh không muốn bỏ lỡ."
Giang Đường Tri nhìn đồng hồ: "Sáu giờ mười lăm rồi, hay tụi mình đi luôn đi? Đừng để mọi người chờ lâu quá. Với lại... sau này mình còn rất nhiều giao thừa có thể cùng nhau mà."
Câu cuối là cô nói dối. Bản thân cô còn không chắc mình có thể ở lại đây bao lâu, làm sao dám chắc tương lai còn bao nhiêu cái "sau này".
Hoắc Tân Thần khẽ gật đầu: "Vậy anh mang bánh ra ban công để đông lạnh. Em đừng làm vỏ bánh nữa, mặt mũi lem luốc rồi kìa, đi rửa đi."
Hai người đang dọn dẹp chuẩn bị ra ngoài thì vệ binh đã tới giục. Đến căng tin, khung cảnh nhộn nhịp vô cùng. Cả căn phòng đầy những chàng lính trẻ đang ríu rít gói bánh, không khí rộn ràng ấm cúng.
Giang Đường Tri còn thấy cả Tư lệnh Tào và Lữ trưởng Hạ ở đó, bên cạnh là phóng viên đến từ Nam Thành và đài CCTV.
Cô đẩy Hoắc Tân Thần một cái: "Mau qua đó đi, đừng lo cho em."
Cô đâu phải con nít mà cần người lớn kè kè bên cạnh.
Hoắc Tân Thần gật đầu. Đúng là anh nên đi. Anh cúi đầu dặn nhỏ: "Em đến chỗ các chị kia ngồi nhé, đừng chạy lung tung. Lát nữa anh tìm em."
Nói rồi anh nhìn quanh một vòng rồi rảo bước rời đi.
Hoàng Hiểu Linh thấy Giang Đường Tri liền vẫy tay: "Đường Tri, bên này!"
Thật ra chị không gọi to, nhất là giữa không khí náo nhiệt của căng tin nhưng Giang Đường Tri nghe rất rõ tiếng chị giữa đám đông.
Cô bước về phía Hoàng Hiểu Linh. Dọc đường đi, mấy chàng lính thấy cô đi ngang qua liền đỏ mặt đứng bật dậy, đồng thanh chào nhỏ: "Chào phu nhân Hoắc đoàn trưởng."
"Chào chị dâu ạ."
Cô đều mỉm cười đáp lại: "Chào các em."
Nói xong cô tiếp tục bước đi, không hề hay biết những người được cô đáp lại đều ngại đến mức đỏ bừng mặt. Người thì che mặt, người thì gãi đầu, người thì ngây ngô cười không dứt.
Hoàng Hiểu Linh kéo cô lại, nói nhỏ: "Sao giờ mới đến, nhà báo đến từ sớm rồi đó."
Giang Đường Tri nói lời xin lỗi: "Xin lỗi nhé, em bận chút việc." Chứ sao dám nói là ở nhà gói bánh với chồng. Hoàng Hiểu Linh biết hai vợ chồng tình cảm, chắc lại quấn quýt ở nhà.
Chị an ủi: "Không sao, chưa phỏng vấn đến Tư lệnh Tào đâu. Đoàn trưởng Hoắc chắc sẽ phỏng vấn sau đó."
Giang Đường Tri gật đầu thì thầm hỏi: "Năm nào cũng thế à?"
"Ừ, thành lệ rồi, tụi chị quen lắm rồi."
Giang Đường Tri liếc quanh một vòng, khẽ hỏi: "Chị Vân không đến hả?"
Hoàng Hiểu Linh lắc đầu: "Cô ấy có việc, năm nay không tham gia."
"Ừm."
Giang Đường Tri vốn không hay tò mò chuyện người khác nên không hỏi thêm. Nhưng Hoàng Hiểu Linh thì muốn kể lắm, chỉ chờ Giang Đường Tri hỏi "Sao thế?" hay "Có chuyện gì à?" là sẽ tuôn ra ngay.
Nhưng Giang Đường Tri lại không hỏi tiếp, khiến câu chuyện mắc kẹt ngay cổ họng Hoàng Hiểu Linh, nghẹn không lên mà nuốt cũng không xong.
Cô níu tay áo Giang Đường Tri, nhỏ giọng hỏi: "Em không muốn biết sao?"
"Hả? Là chuyện có thể kể à?"
"Đương nhiên."
Vừa định nói thì hai vị phu nhân cao quý đã bước đến: "Cháu là Giang Đường Tri vợ Đoàn trưởng Hoắc đúng không?"
Giang Đường Tri mỉm cười gật đầu: "Vâng, chào hai vị phu nhân."
Vừa nãy cô đã nghe vài người xì xào, đoán được hai người này chính là phu nhân của Tư lệnh Tào và Lữ trưởng Hạ họ cũng đến dự tối nay. Chỉ là chiều diễn văn nghệ thì không thấy hai vị này.
Hoàng Hiểu Linh thấy hai người đến vội cười niềm nở chào: "Chào Tào phu nhân, chào Hạ phu nhân."
Hai người khẽ gật đầu đáp lễ, rồi mỗi người nắm một tay của Giang Đường Tri, giọng nhẹ nhàng: "Có thể cùng chúng tôi qua kia trò chuyện một chút không? Đừng lo, chúng tôi là bạn thân của mẹ chồng cháu."
Lo?
Trong từ điển của cô không có chữ đó. Nhưng nếu là bạn thân của mẹ chồng thì phải thể hiện đúng khí chất của một thiên kim tiểu thư rồi. Cô quay sang nói với Hoàng Hiểu Linh một tiếng rồi theo hai vị phu nhân đến góc ít người.