Trần Vân: "Tôi không có vấn đề gì. Tri Tri, em muốn ăn gì? Nếu không muốn ăn mì da heo thì quán hoành thánh bên cạnh cũng được, trước giờ bọn chị hay ăn ở đó."
Cả hai đều muốn chăm sóc Giang Đường Tri thật tốt, không thì về nhà bị đoàn trưởng Hoắc càu nhàu thì mệt.
Giang Đường Tri chưa từng ăn mì da heo, nói: "Mì da heo đi ạ." Nhưng cô thắc mắc, mua bao nhiêu đồ thế thì sao mà vào quán ăn được? Nhất là gần trưa rồi, chắc chắn quán đông.
Cho đến khi thấy họ dừng xe trước cửa, Trần Vân bảo chủ quán mang bàn ra ngoài, rồi ba người ngồi ăn ngay cạnh xe đạp, cô mới biết mình lo xa. Mì da heo chan sốt ớt đỏ thơm lừng, Hoàng Hiểu Linh và Trần Vân mỗi người làm hết một tô lớn, ăn đến sưng cả môi vì cay.
Giang Đường Tri nhìn môi hai người đỏ rực, không nhịn được bật cười: "Món này có cay gì đâu mà hai chị cay đến mồ hôi đầm đìa thế?"
Tiếng cười ấy khiến người trong quán, ngoài quán, cả người đi đường đều ngoái lại nhìn cô. Có người nhìn cô cười mà đâm sầm vào người khác, có người va vào tường, thậm chí vấp ngã suýt nữa thì té sấp mặt.
Những phản ứng này hoàn toàn không hề làm quá bởi vì Giang Đường Tri đẹp đến mức khó tin, tóc xoăn dài buông xõa, cài thêm kẹp tóc, đeo đôi hoa tai đỏ rực nổi bật, khiến gương mặt vốn đã xinh càng thêm cuốn hút.
Chưa kể khí chất đặc biệt và quần áo sang trọng ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ mà cứ như nâng tầm cả cái quán lên mấy bậc. Trần Vân và Hoàng Hiểu Linh cũng chẳng khá hơn là bao, cả hai ngơ ngác nhìn cô.
Trước giờ Giang Đường Tri chỉ mỉm cười hoặc cười nhẹ, kiểu cười sảng khoái như vừa rồi là lần đầu các chị thấy, đúng kiểu bị sắc đẹp tấn công đến tê liệt thần kinh.
Cuối cùng là Trần Vân hoàn hồn trước, hơi ngại ngùng nhìn cô rồi nói: "Tri Tri, em đẹp thật đấy. Chắc chỉ có đoàn trưởng Hoắc mới xứng với em thôi. Em chưa từng nghĩ sẽ làm minh tinh sao?"
Hoàng Hiểu Linh giờ cũng hồi thần, liên tục gật đầu: "Nếu em làm minh tinh, nhất định sẽ nổi tiếng khắp cả nước!"
Trần Vân cười: "Chỉ sợ đoàn trưởng Hoắc không cho đâu. Hai chị có thấy không, mỗi lần anh ấy nhìn Tri Tri là như bị hút hồn vậy. Nếu em mà làm minh tinh, chắc sẽ có cả đống người tranh với anh ấy mất."
Giang Đường Tri vốn quen với việc được người khác khen ngợi, nên phản ứng cũng bình thản. Còn về chuyện làm đại minh tinh? Cô chẳng có hứng thú. Vì thế cô chỉ lắc đầu, nói: "Làm minh tinh thì thôi đi, em không mấy hứng thú. Lúc này ăn no mới là quan trọng nhất."
Nói xong lại cúi đầu tiếp tục ăn mì. Mùi vị quả thật không tệ, khẩu phần lại nhiều, bảo sao Trần Vân và mấy người kia thích ăn đến vậy. Lần sau phải dẫn Hoắc Tân Thần đến đây thử một lần mới được.
Ngay khi họ vừa trả tiền chuẩn bị rời đi, đột nhiên có hai người phụ nữ trung niên lao ra chặn trước mặt. Hai người đó nhìn Giang Đường Tri bằng ánh mắt như muốn giết người. Giang Đường Tri nhướng mày. Cô không quen họ nhưng ánh mắt đầy oán hận ấy thì khỏi cần nói cũng hiểu họ căm ghét cô đến tận xương tủy.
Hoàng Hiểu Linh và Trần Vân thấy tình hình không ổn liền lập tức chắn trước mặt cô: "Các người muốn làm gì? Tết nhất rồi, đừng có manh động!"
Một trong hai người phụ nữ chỉ thẳng vào mặt Giang Đường Tri, mắt đỏ hoe, gào lên: "Cô ăn ngon mặc đẹp thế này, cô có từng nghĩ đến con trai tôi không? Cô không hề hấn gì, sao lại đưa tụi nó vào tù? Năm nay cũng không thể về ăn Tết, là cô hại chúng nó! Cô phải đi theo tôi, đến xin người ta thả con tôi ra, nếu không, nhà tôi tan nát vì cô mất!"
Vừa nói xong đã định lao lên nhưng bị người còn lại kéo lại. Người kia thì đỏ hoe mắt, đột nhiên quỳ sụp xuống trước Giang Đường Tri. Cảnh tượng đó lập tức thu hút đám đông tụ lại, ai nấy đều tò mò nhìn sang.