Chương 220

Quân Hôn 80, Xin Hoắc Tiên Sinh Rụt Rè Một Chút

Thời Hiểu Yêu Tôn 27-11-2025 23:24:52

Vất vả lắm mới tìm được Tri Tri, rồi lại tréo ngoe thành người yêu của mình, niềm tin anh ấy bám víu suốt mười bảy năm... sụp đổ mất rồi. Anh cúi đầu nhìn Giang Đường Tri đang im lặng, trong lòng bức bối không thôi. Tri Tri cũng chẳng dễ chịu gì, cô không phải Giang Hạ Vân ngày xưa, cô chỉ làm theo lựa chọn của con tim. Cô không sai. Nhưng đối mặt với một người đã âm thầm chờ đợi suốt mười bảy năm như Hoắc Tân Diễn, dù có cứng rắn đến đâu, trong lòng cũng không tránh khỏi chua xót. Anh khẽ nói: "Chúng ta về trước đi, lát nữa anh sẽ nói chuyện với anh ấy." Về tới đại viện, nhà họ Giang đã yên ắng hẳn. Xuống xe, Giang Đường Tri kéo Hoắc Tân Thần tới góc tối trong sân, lấy ra một lá bùa hộ mệnh và một quả táo đưa cho anh: "Đưa lá bùa này cho Hoắc Tân Diễn, nói với anh ấy là bất kể lúc nào, ở đâu cũng không được tháo xuống, sẽ giúp bảo vệ bình an. Còn quả táo này, anh phải tận mắt nhìn anh ấy ăn hết, cũng là để bình an. Nếu anh ấy không ăn thì anh phải ăn, nhất định không để người thứ ba ăn được. Tân Thần, anh ấy không sai, em cũng không sai, và anh cũng không sai. Chúng ta không thể mãi bị trói chân tại chỗ, phải nhìn về phía trước." Hoắc Tân Thần nhìn lá bùa giống hệt cái mình đang đeo, lần đầu tiên không cảm thấy ghen hay khó chịu. Hôm nay anh nghe vợ chồng nhà họ Phí kể chuyện Tiểu Thiên Hạo, Giang Đường Tri cũng nói riêng với anh rằng, cô đã đưa một lá bùa cho Thiên Hạo nên mới tránh được hết lần này đến lần khác nguy hiểm. Nếu bùa thật sự hiệu nghiệm vậy thì anh và Hoắc Tân Diễn đều cần. Nếu bùa có thể giúp anh ấy tránh được một lần nguy hiểm nào đó thì xem như là sự bù đắp. Còn quả táo này... nếu đoán không nhầm, trước kia anh đã ăn hai quả rồi. Từ sau khi ăn táo và loại nước gì đó mà cô lén pha cho mình, cơ thể anh ngày càng cường tráng, đặc biệt là thính giác, thị lực, sức mạnh... rõ ràng đều mạnh lên. Tri Tri của anh đúng là một cô gái tốt bụng. Cô biết tình cảm mình không thể cho Hoắc Tân Diễn, nên mới dùng cách khác để bù đắp. Anh xoa đầu cô, hôn nhẹ lên giữa chân mày cô, dịu giọng nói: "Anh sẽ nhìn anh ấy ăn hết. Còn nữa, chiều nay nhà họ Giang náo loạn cả lên, bố mẹ em đang làm thủ tục ly hôn rồi. Tuy là chuyện xấu nhưng đã được ém lại nên sẽ không lan ra ngoài đại viện. Nhưng họ đều là người sĩ diện, rất có thể vì giữ mặt mũi mà mai không tới dự tiệc. Bảo bối, anh chỉ muốn nói với em: dù họ không đến cũng chẳng sao, em còn có chúng ta, có bố mẹ nuôi, em không hề đơn độc." Giang Đường Tri khẽ lắc đầu: "Dù phía sau em thật sự chẳng có ai thì em vẫn là chỗ dựa của chính mình. Anh yên tâm, họ không ảnh hưởng được em đâu." Sau khi Hoắc Tân Thần rời đi, cô đứng trong sân nghe ngóng lời bàn tán từ các nhà xung quanh, ghép lại mới hiểu được chiều nay nhà họ Giang xảy ra chuyện gì. Nhà họ Vương kéo tới một đám, đánh cho bố Giang máu me đầy đầu. Tiểu tam Đàm Na bị Giang Quán Sâm đánh cho gãy sống mũi, máu chảy lênh láng. Bà cụ Giang vì tức quá mà ngất xỉu. Cảnh sát tới bắt cả lũ về đồn, đến giờ vẫn chưa ai quay lại, Giang Thiên Thiên với Đàm Cao Minh thì từ đầu đến cuối chẳng thấy mặt. Mẹ của nguyên chủ thì nhất quyết đòi ly hôn, xem ra ngày tháng tốt đẹp của bố Giang tới hồi kết rồi, sự nghiệp chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng. Giang Đường Tri thật lòng bội phục sự quyết đoán của mẹ nguyên chủ. Dù giờ phụ nữ đã có chỗ đứng ngang bằng trong xã hội, nhiều ngành nghề có bóng dáng phụ nữ nhưng trong tư tưởng cũ kỹ và trong hôn nhân, phụ nữ vẫn là bên yếu thế hơn. Ly hôn vào đầu những năm 80, không phải không có những người phụ nữ dám cắt đứt thật sự đều đáng nể. Hoắc Tân Diễn không có ở nhà, cũng không ở đại viện. Hoắc Tân Thần đợi anh hơn nửa tiếng, mới thấy Hoắc Tân Diễn được Hoắc Tân Duệ dìu về, cả người toàn mùi rượu.