Chương 981

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:58:47

Nhà họ Tô cùng với Tô Tử Ngang chiến đấu ở tuyến đầu. Thành phố ngầm số một Hành tinh Trung Ương, nơi đây tập trung rất nhiều gia tộc thượng lưu. "Nhà họ Tô nuôi ra được thần tiên thật rồi!" Nhìn bóng người cầm kiếm chiến đấu trên bầu trời kia. Ngay cả cảm xúc ghen tị cũng theo từng trận cuồng phong mà tan thành mây khói. Đây đâu phải là cơ duyên mà người thường có thể cầu được! Tô Tử Ngang tung hết hỏa lực giải quyết xong đội tiên phong mấy vạn tên Trùng tộc trước mắt. Cậu ngẩng đầu nhìn vật thể khổng lồ trên bầu trời và bóng người trắng như tuyết lặng lẽ xuất hiện. "Aslan, tôi đi giúp sư tôn! Anh tiếp quản chiến trường!" "Đã rõ!" Nói xong vèo một tiếng hóa thành một luồng sáng lao về phía Mẫu hạm Vương Trùng trên bầu trời. Kiếm phong Nhất Phong của Huyền Thanh Tông có 13 người, hiện có mặt 11 người! Một mình Phong chủ bay lên trời giết Mẫu hạm Vương Trùng! "!" "Kia là cái gì?" Nam Cung Lăng vẫn luôn chú ý đến tình hình chiến sự toàn trường, không ngừng thu thập, phân tích dữ liệu của Mẫu hạm Vương Trùng, suy diễn phương án, xây dựng chiến lược, dự đoán kết quả trận chiến. Cho đến khi thiết bị giám sát bắt được... Một bóng người lặng lẽ xuất hiện trên bầu trời thành Quy Khư, mũi chân điểm nhẹ lên phi kiếm, tà áo bay phấp phới lơ lửng một mình. "!" "Hình như là một người!" "Đạp trên một thanh kiếm!" "Hơi giống Zeus ở Khung Võ Quan..." "Là Thời An?" "Đệt!" "Đúng là Thời An!" "Cô ấy bay trên trời!" "Không đúng, vừa nãy cô ấy không phải còn ở đây sao?" "Cô ấy làm sao lên đó được?" "Cô ấy định làm gì?" Câu hỏi nối tiếp câu hỏi. Đúng lúc mọi người đang nghi ngờ, thông tin của Nam Cung Lăng đã làm nổ tung cả chiến trường cổ. "Trên livestream nói mẫu hạm ở Khung Võ Quan đã tan rã! Do Thời An làm!" Tin tức đã được xác nhận. 5 phút trước Thời An còn ở chiến trường cổ, vậy mà cô đã bay đến Khung Võ Quan cách xa hàng năm ánh sáng, dùng một chưởng hai kiếm làm cho mẫu hạm tan rã rồi lại quay về! Bây giờ cô đang một mình lơ lửng trên chín tầng mây. Sự yên tĩnh kỳ lạ lan tỏa ra. Sau một hồi im lặng, tất cả mọi người đều đồng loạt bật ra một câu hỏi từ tận đáy lòng: "Rốt cuộc cô ấy là ai?" Khóe miệng Cố Chiến Đình nhếch lên một nụ cười nhạt. Bộ cơ giáp trên người anh co lại từng tấc, hóa thành một thanh kiếm sắt phát ra ánh sáng vàng kim trên tay phải. Thiếu niên ngẩng cao khuôn mặt nhỏ bé kiêu ngạo, tự hào tuyên bố với mọi người... "Thời An, đạo hiệu Dật Ninh chân nhân, Tông chủ đời thứ 68 của Huyền Thanh Tông! Kiếm tu Nguyên Anh! Cũng là sư tôn của chúng tôi!" "!" Lúc này không chỉ có anh mà các đệ tử Huyền Thanh Tông cũng lần lượt đổi cơ giáp thành kiếm. "Có cô ấy ở Quy Khư là an toàn nhất!" Là an toàn nhất... An toàn nhất... An toàn... An toàn... An toàn thế nào? An toàn dưới sự uy hiếp của hàng chục triệu Trùng tộc và 3 chiếc Mẫu hạm Vương Trùng á? Anh chắc chứ! Trong ánh mắt nghi ngờ và kinh ngạc của mọi người. "Tiểu Cửu!" Một tiếng gọi như tiên âm từ trên trời rơi xuống, trong trẻo như tiếng khánh ngọc khẽ ngân, lại mang theo lời thì thầm của thần minh xa xưa... Đạo vận gợn sóng lan ra như những gợn nước... "Tiểu Cửu... Là ai?" Có người bất giác lẩm bẩm nhưng ánh mắt không hề rời khỏi cô dù chỉ một giây... Vừa dứt lời, không khí sau lưng Thời An đột nhiên méo mó. Ánh sáng rực rỡ đan xen giữa vàng và đỏ bùng nổ từ hư không, luồng khí nóng bỏng cuộn trào... Một hư ảnh màu đỏ cao mấy chục mét thấp thoáng hiện ra... "Không chỉ có mình tôi nhìn thấy gì đó đúng không?" "... Còn tôi nữa!" "Thống nói đó là một thanh thần kiếm!"