"Các người làm gì vậy?"
"Cô... Nói được rồi à?"
"... Được mà."
"Còn đau không?"
"Đau?"
Cô cẩn thận nhớ lại, nhớ ra rồi, vừa rồi đánh cướp Vũ trụ cô bị thương, đau đến chết đi sống lại, chuyện sau đó cô không nhớ nữa.
Cô sờ ngực và bụng.
"Hình như, không đau nữa rồi!"
Không chỉ không nôn ra máu mà hơi thở ổn định, trạng thái tốt, sắc mặt còn có chút hồng hào.
Thành Vũ vừa không yên tâm vừa không dám tin lại kiểm tra kỹ một lúc.
"Khỏi rồi! Tự nhiên khỏi rồi!"
"Hả? Vậy còn cần về Seglin nữa không?"
Vừa dứt lời liền thấy Ô Lâm Châu trực tiếp đứng dậy, nếu không phải toàn thân dính đầy máu thì ai mà biết cô vừa suýt chết.
"Tôi nói khỏi rồi là khỏi hoàn toàn, cũng không cần đi bệnh viện nữa."
"Rốt cuộc cô bé đó đã cho cô ấy ăn gì vậy? Tiên đan à?"
"Không phải chứ, làm ảo thuật à!"
"Vết thương này đến bệnh viện quân khu ít nhất cũng phải nằm nửa năm!"
"Người đâu? Tôi muốn hỏi cô ấy!"
"Không đúng, tôi muốn thỉnh giáo cô ấy."
"Đi rồi."
Một màn trình diễn nhỏ đã kinh động tất cả mọi người bao gồm cả Thành Vũ.
Còn Tiết Linh Linh sau khi để lại mấy chục viên Chỉ Huyết Đan cho những người bị thương nặng đã đi làm việc quan trọng hơn.
Nói đúng hơn là việc quan trọng nhất trong nhiệm vụ lần này.
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
"Trời ơi! Chúng ta sắp phát tài rồi!"
"Cả đời này tôi chưa từng thấy nhiều vàng bạc châu báu như vậy!"
"Tôi tuyên bố tối nay tôi sẽ ngủ ở đây! Tôi cũng muốn gối đầu lên vàng của mình mà chìm vào giấc mơ!"
"Đều là của chúng ta! Đều là của Huyền Thanh Tông chúng ta!"
"Sau này Huyền Thanh Tông sẽ không còn nghèo nữa!"
Trong giếng cạn ở sân sau có một lối đi bí mật, đi xuống nữa là một hầm rượu khổng lồ.
Trong hầm rượu toàn là những thứ Quỷ Ảnh cướp bóc được trong nhiều năm, cũng chính là kho vàng của bọn chúng!
Núi vàng núi bạc, châu báu và đồ sưu tầm không thấy điểm cuối!
Cái gọi là phú quý mê người, ai vào đây mà không mê mẩn!
Cảm xúc trong lòng mấy người dâng trào, xúc động đến suýt nữa thì rơi lệ.
Kể cả ba nhà giàu Siren, Tô Tử Ngang và Alice cũng chưa từng thấy nhiều tiền mặt như vậy.
Mắt sắp bị ánh vàng làm cho lóa!
"Sao bọn cướp Vũ trụ lại thích đào hầm thế nhỉ!"
"Nếu không phải bọn chúng thích đào hầm thì chúng ta đã không chiếm được món hời này rồi!"
Vị trí này quả thật vô cùng bí mật, quân đoàn tìm kiếm lâu như vậy cũng không tìm thấy.
Mấy người bận rộn vui đùa trong núi vàng biển bạc, ra sức nhét vào nút không gian.
"Bọn cướp Vũ trụ này thế mà lại không có thói quen gửi tiền, thích đồ thật đến vậy sao? Xảy ra chuyện thì mang cũng không mang đi được, chạy cũng chẳng thoát!"
"Nếu là tôi thì chẳng nỡ bỏ lại kho báu lớn này, không có nó thì cả đời này tôi sẽ không còn vui vẻ nữa!"
"Đó là cướp Vũ trụ mà anh bạn, nhiều tiền như vậy gửi ở đâu mà không đáng ngờ chứ? Một khi bị phát hiện quân đội ra lệnh một tiếng là đóng băng ngay, không phải càng đau lòng hơn sao?"
"Sao không để vào nút không gian mang theo người nhỉ?"
"Có nút không gian lớn như vậy à, có khi nào nút không gian mang theo người đã đầy rồi không!"
"... Chuyện của những người có tiền như các cậu tôi thật sự không hiểu lắm!"
"Kệ đi, dù sao cũng là của chúng ta rồi!"
"Đại sư huynh đâu? Bảo cậu ấy đến thu chiến lợi phẩm đi!"
"Cậu ấy à, đang ở ngoài tháo dỡ cơ giáp của cướp Vũ trụ..."
"..."
"Cậu ta nghiện nhặt ve chai à?"
"Bảo cậu ấy đến nhanh lên! Đừng có loay hoay với mấy cái đồ đồng nát đó nữa, thu hết cái kho vàng nhỏ này đi, chúng ta có thể mua cả 9527. không đúng, mua cả Hành tinh Minh Vương!"