Chương 64

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:54:16

May mắn là đám hổ con này ngủ rất ngon. Thời An từng bước tiến về phía hang động. Tinh hổ di chuyển nhanh, sức mạnh lớn, móng vuốt và răng có sức tấn công rất mạnh. Chưa kể đến số lượng này một khi gây ra chút động tĩnh, cô sẽ bị xé thành từng mảnh. Nếu có thể ngự kiếm phi hành thì cô đâu cần phải sợ mấy con mèo nhỏ này. Haiz. Đợi đến khi linh lực hồi phục có thể thử Ngự thú quyết, không biết có tác dụng với Tinh thú không. Nghĩ đến đây cô bắt đầu nhớ Thừa Ảnh và Cửu Vĩ. Đoạn đường này đi rất cẩn thận, cuối cùng cô đã vượt qua bầy thú để đến gần hang động. "Gào!" Tông chủ một chi bị dọa giật mình. May quá! Con hổ chỉ ngáp một cái! Cuối cùng cũng đến! Cô bắt đầu hái với tốc độ cực nhanh! Nhiều quá! Đủ làm rất nhiều đan dược! Nửa giờ sau Thời An rời khỏi hang hổ. Trong lòng vô cùng yên tâm! Việc quan trọng nhất của cuộc thi lớn tân sinh viên này đã hoàn thành! Cô không lập tức rời đi mà tìm kiếm ở gần đó thêm không ít dược liệu. Vậy mà thực sự tìm được Chỉ Huyết Thảo, có thể luyện chế thành Chỉ Huyết Đan, là thánh dược chữa thương của tu tiên. Thời gian cũng gần hết rồi, phải về thôi. Vừa về đến nơi đã nhìn thấy Tô Tử Ngang đang đi tuần tra gần khu cắm trại. "Cậu về rồi à?" "Đúng vậy, tôi đi xem xét xung quanh." "Tôi canh là được rồi, cậu đi nghỉ đi." "Được." Hai người ngầm hiểu ý nhau, hơn nữa cô thật sự cần phải nghỉ ngơi. Lần đầu tiên Thời An ngủ ngon như vậy. Mặt trời mọc, trận chiến mới lại bắt đầu. Hôm nay Thời An rất quyết liệt, như thể đã uống thuốc kích thích. Dẫn đội đi tiêu diệt Tinh thú, tiêu diệt đối thủ, còn phá một hang sói tinh. "Đại lão hôm nay sao vậy? Hưng phấn thế!" "Số lượng có hơi nhiều! Có giải quyết được không?" Hơn 50 con sói tinh, đầu đàn có ba con 3 sao đang nhìn chằm chằm vào 8 người họ. Ngoài Thời An và Tô Tử Ngang, mọi người đều bất giác lùi lại. "Đổi suy nghĩ đi, Thời An đã dám dẫn chúng ta đi thì cô ấy chắc chắn có tự tin sẽ lành lặn thoát ra!" Thời An: [Cảm ơn!] "Có nên dùng chút chiến thuật không?" Vương Thạch bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để lấy ít thắng nhiều. Ai ngờ lời còn chưa dứt quang kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, Thời An một mình xông vào bầy sói. Cùng với một tiếng gầm trầm thấp, bầy sói như nhận được một mệnh lệnh nào đó từ bốn phương tám hướng lao tới. Thân hình cô uyển chuyển linh hoạt lướt qua giữa bầy sói. Trường kiếm vẽ ra những đường cong màu xanh trong không trung, mỗi lần vung kiếm đều kèm theo một trận gió tanh mưa máu. Từng con sói tinh ngã xuống dưới lưỡi kiếm, máu tươi nhuộm đỏ cả mảnh đất này. "!" "Giết... Giết đến điên rồi!" Hành động của Thời An khiến mọi người kinh ngạc, đại lão dùng toàn lực chiến đấu đáng sợ như vậy sao? Bình thường có phải cô ấy còn nương tay không? "Đứng ngây ra đó làm gì! Giúp đỡ đi!" Thế là 8 người cùng xông lên huyết chiến bầy sói! 1 giờ sau, trận chiến kết thúc. Cả mảnh đất gần như bị máu tươi nhuộm đỏ. Cơ giáp của mấy người có vấn đề đang được sửa chữa. Những người còn lại đang thu thập các loại chiến lợi phẩm. Móng vuốt, da lông, xương sống, vảy ngực của sói tinh đều là nguyên liệu chế tạo cơ giáp. Lại nhìn điểm số. "Thời An, cậu đứng đầu rồi!" Tô Tử Ngang không nhịn được châm chọc: "Giết như vậy mà không đứng đầu vậy người đứng đầu phải lên trời!" [Thời An, điểm số: 48 điểm, xếp hạng: 1. ] [Nhóm 13, điểm số: 101, xếp hạng: 1. ] "Nhóm chúng ta đứng đầu rồi!" "Ha ha ha ha ha ha! Lão Tô tôi cũng được 20 điểm rồi!" "Chúng ta chắc chắn rồi!" "Lấy được cờ đỏ là cả đội đều qua!" "Lát nữa gặp Tinh thú cấp thấp sẽ để các cậu lên!"