Thắng thì khiêm tốn không khoe khoang, thua cũng rất thẳng thắn chấp nhận.
Dần dần kết bạn với một đám bạn, bây giờ đã là Tiểu Tôn được người người yêu mến, hoa thấy hoa cũng phải nở.
"Tôn Thiên Vũ, có thể đấu với tôi một trận không?"
"Tô thiếu gia, được thôi."
Tô Tử Ngang có thể chủ động mời thật sự không dễ dàng.
Cậu là chủ nhân của núi rác, Thời An và Tôn Thiên Vũ vốn dĩ sống dựa vào cậu.
Nhưng vừa đến trường quân sự, tinh thần lực cấp F dựa vào quan hệ gia đình mà từ hậu cần chen chân vào khoa chiến đấu.
Rất nhiều người ngoài miệng không nói nhưng sau lưng cũng không ít lời bàn tán về kẻ đi cửa sau này.
Còn Thời An và Tôn Thiên Vũ thì đảo ngược vai trò, một bước trở thành nhân vật nổi tiếng của trường.
Trong lòng cậu lo lắng, sợ đối phương chê tinh thần lực của mình thấp, hoặc còn nhớ những chuyện bất hòa trước đây...
Đột nhiên nghe thấy những người khác nghi ngờ hỏi:
"Tại sao lại gọi là Tô thiếu gia?"
"Tôi và Thời An đến từ núi rác, trước đây Tô thiếu gia đã rất chăm sóc chúng tôi."
Tâm trạng vốn dĩ thấp thỏm bất an sau khi nhìn thấy nụ cười ngây ngô của đối phương lập tức tan thành mây khói.
"Đến đây!"
Khóe miệng khẽ cười, trận đấu bắt đầu.
Kết quả cũng không có gì bất ngờ.
Chưa đến mười chiêu cậu đã thua một cách triệt để.
Tôn Thiên Vũ còn chưa kịp nói gì, Thời An đang nghỉ ngơi bên cạnh đã lên tiếng.
"Hạ bộ của cậu quá yếu, cần phải luyện tập chuyên biệt, lúc tấn công quá thẳng thắn và dũng mãnh không bao giờ để ý đến xung quanh rất dễ bị đánh lén."
Giọng điệu cô chân thành và còn trúng phóc.
Tô Tử Ngang nở một nụ cười rạng rỡ.
"Được, tôi nhất định sẽ chú ý."
Thời An vừa đi, những người khác liền vây lại hỏi Tôn Thiên Vũ.
"Có thể đấu với Thời An không? Cô ấy có chấp nhận không?"
"Có thể nhờ Thời An chỉ dẫn chi tiết cho tôi một chút không? Bị hạ gục trong nháy mắt tôi chẳng học được gì cả!"
"Có thể nhờ cô ấy đi thêm vài chiêu không? Có thể giúp chúng tôi hỏi được không? Tôi không dám!"
"Đương nhiên là được, Thời An rất tốt bụng."
"Người thì không có vấn đề gì, chỉ là hơi lạnh lùng, tôi không dám."
"Tôi hơi sợ cô ấy."
"An An rất dễ gần nhưng sự chỉ dẫn của cô ấy có lẽ không được thoải mái cho lắm, trước đây ngày nào tôi cũng bị cô ấy đánh."
"Gần đây không đánh nữa à?"
"Gần đây chúng tôi đều đi đánh người khác."
"..."
"Đánh chúng tôi à?"
"Hê hê hê..."
Cậu không dám nói ra ngoài, gần đây họ đều đang kiếm tiền ở đấu trường Ám Vực.
Từ đó về sau Tô Tử Ngang và Tôn Thiên Vũ càng ngày càng thân thiết.
Mỗi khi Tô Tử Ngang có việc gì cần trước tiên sẽ hỏi ý kiến của Tôn Thiên Vũ, sau đó lại nhìn sắc mặt của Thời An.
Nếu đối phương không có ý phản đối cậu sẽ mời ăn một bữa thức ăn tự nhiên, đợi khi vẻ mặt Thời An mãn nguyện mới mở lời.
Bạn bè ăn uống của nhau khiến Tôn Thiên Vũ cảm thấy ngại ngùng.
Nhưng Thời An không nghĩ vậy, đồ tử đồ tôn mua đồ hiếu kính cô không phải là chuyện nên làm sao!
Đương nhiên, những thứ cô cho đi sẽ còn nhiều hơn.
Đã chỉ dẫn cho Tô Tử Ngang rồi thì đối phương coi như là nửa đệ tử của cô.
Sự hiếu kính này cô nhận được.
Mỗi khi nhìn thấy đối phương tiến bộ cô luôn mỉm cười hài lòng.
Tô Tử Ngang được công nhận và khuyến khích càng thêm nỗ lực.
Khi nghỉ lễ cậu cũng theo đến núi rác.