"!"
"Đó là... Hồng hoàng?"
"Con đầu đàn kia trông quen quen!"
Sao mà không quen được?
Hồng hoàng cấp hai, trên đuôi có một mảng hoa văn màu đen...
Chẳng phải là... Con trong vụ mỹ nhân kế trước đó sao?
Mọi người ngẩn ra một lúc, ánh mắt dò xét nhìn về phía Dương Thành, nhìn đến mức toàn thân anh ta phát run.
Thời An bắt đầu suy nghĩ, Dương Thành trông tư chất bình thường nhưng dường như có chút duyên phận với Tinh thú.
"Không sao cả."
Nghe cô nói vậy trái tim đang treo lơ lửng của Samuel cũng được đặt xuống.
Những gì Thời An nói chưa bao giờ sai.
Chim hồng hoàng không hề tấn công mà nhẹ nhàng bay lượn đến gần, đặt thứ đang ngậm trong miệng xuống khoảng đất trống trong doanh trại.
"Sói tinh và hổ tinh cấp ba?"
Một đống xác Tinh thú lần lượt được đặt xuống.
Con cấp hai kia hạ xuống mặt đất hích hích đống xác Tinh thú về phía Dương Thành.
Đôi mắt tròn xoe mang theo vẻ mong đợi và vui mừng, giống như một con thú cưng đang chờ được khen ngợi.
Làm xong tất cả nó xòe bộ lông đuôi màu đen to dài bóng mượt lượn vài vòng trên không, dường như đang biểu diễn khoe khoang...
"..."
Trong đám đông không biết ai nói một câu: "Nó đến đưa sính lễ phải không!"
"!"
"Phụt!"
Mọi người đều đang cố nhịn nhưng thật sự không nhịn được nữa.
Chẳng phải sao?
Vừa tặng quà thể hiện sức mạnh vừa khoe lông đuôi thể hiện ngoại hình.
Quy trình cầu ái tiêu chuẩn của loài chim trống...
Mặt Dương Thành xanh mét!
Xong rồi! Thật sự xong rồi!
E là anh ta phải đổi khu vực sống rồi!
Dương Thành chỉ thiếu điều khóc lóc chạy về lều.
Nhìn bóng lưng cô đơn của đối phương chim hồng hoàng có rất nhiều thắc mắc, nó dường như cảm thấy mình đã bị từ chối.
Nó ngơ ngác một lúc rồi dẫn đàn chim rời đi!
Lúc này Dương Thành đã bắt đầu suy nghĩ về khả năng bỏ quân theo văn!
Ở Đế Quốc không ai biết anh ta, hay là đến đó trốn một thời gian!
Tìm một góc hẻo lánh quên đi đoạn lịch sử đen tối này! Bắt đầu lại cuộc sống!
Đúng! Có rất nhiều cách!
Đợi anh ta lấy đủ dũng khí bước ra khỏi lều lần nữa!
"Anh Dương, chim hồng hoàng lại đến rồi!"
"..."
Lần này con cấp hai kia đã đổi một món sính lễ khác.
Thứ ngậm trong miệng chính là...
"Mẹ kiếp! Hoa của cây cỏ ăn thịt cấp hai!"
"Sao nó lại mang thứ này đến đây!"
"Nó còn biết tặng hoa!"
Đây chẳng phải là cây mà họ đã đánh trước đó sao?
Nói cách khác chim hồng hoàng vì Dương Thành đã đặc biệt đi diệt cây cỏ ăn thịt lấy hoa làm sính lễ mang đến!
"Có thể nói là vô cùng có thành ý!"
"Không được rồi, tôi cũng rung động rồi!"
"Anh Dương..."
Dương Thành đã muốn khóc mà không có nước mắt bắt đầu buông xuôi.
"Đi đi, đi đi, tôi là con người! Mày là Tinh thú! Chúng ta sẽ không có kết quả tốt đâu!"
Khán giả trên Tinh võng sắp phát điên rồi.
[Ha ha ha ha ha ha ha!]
[Cười muốn xỉu luôn rồi!]
[Tôi không ngờ chuyện này còn có phần sau!]
[Chim hồng hoàng đến cầu hôn rồi!]
[Mắt mấy người đội 7 đều sáng lên! Rõ ràng nhà gái đã rung động rồi!]
[Ai nhìn sính lễ đó mà không mê mẩn chứ! Tinh thú cấp ba, cấp bốn còn có một cây cỏ ăn thịt cấp hai! Thành ý quá đủ rồi!]
[Ha ha ha ha ha ha ha! Xong rồi, chuyện của Dương Thành coi như không qua được rồi!]
[Các chuyên gia nghiên cứu Tinh thú hãy xem cho kỹ, người ta dùng một mỹ nhân kế đã nắm rõ tập tính của chim hồng hoàng, tuy sự hy sinh này có hơi lớn!]
[Sao tôi cứ thấy con này thông minh một cách lạ thường nhỉ!]
Mắt của quần chúng là sáng suốt.
Cấp hai bình thường đương nhiên không thông minh như vậy.
Viên An Thần Đan đó đâu phải là thuốc ngủ thông thường.
Đó là đan dược mang 3 vệt đan văn được linh khí tôi luyện!