Trận chiến kết thúc, Thời An đi tuần tra trong tổ.
Lần đầu tiên vào đây cô đã cảm nhận được thứ làm rối loạn thần thức của cô chính là ở đây.
Năng lượng vô cùng mạnh mẽ và có thể là một thứ tốt.
Cô đi tìm theo hướng năng lượng, ở phía trên cột đá khổng lồ sau lưng Trùng chúa, cô vung kiếm chém vỡ tảng đá để lộ ra một viên đá tỏa ra ánh sáng trắng huỳnh quang.
"Linh hạch!"
Thời An vui mừng khôn xiết, không ngờ ở Vũ trụ xa xôi này lại có loại thiên tài địa bảo cấp độ này!
"Chẳng trách hành tinh này có tài nguyên phong phú như vậy!"
Nghĩ đến thảm thực vật tươi tốt đó cộng thêm linh khí tràn ngập trong không gian, chắc là do sự nuôi dưỡng của viên Linh hạch này.
"Thứ tốt như vậy mà đám Trùng tộc này ở đây lâu như vậy lại không dùng đến, thật là phung phí của trời!"
Hành tinh Sphinx bao nhiêu năm nay được Linh hạch nuôi dưỡng đã có một hệ sinh thái rất ổn định, dù cô có lấy Linh hạch đi cũng sẽ không làm cho động thực vật khô héo.
Vì vậy cô trực tiếp thu Linh hạch vào không gian thần thức.
Linh hạch vừa vào không gian thì cơ thể lập tức có phản ứng!
Thuốc quá mạnh, vừa công đức vừa linh khí ngập trời, cô cảm thấy mình sắp đột phá rồi!
Còn có Tiểu Cửu! Linh hạch đối với nó có lợi ích rất lớn!
Cô cố gắng kiềm chế linh khí sắp sửa bùng phát! Bây giờ chưa phải lúc!
Nếu bị sét đánh trong hang động thì cô còn lâu mới ra ngoài được!
Đúng lúc này, tiếng bước chân và tiếng gọi vội vã từ phía sau vọng đến.
"Sư tôn!"
"Sư tôn! Tốt quá rồi!"
"Hu hu hu hu hu hu hu! Tôi biết cậu không sao mà!"
Cả 6 con người nhìn thấy Thời An cầm kiếm đứng giữa núi xác và biển máu.
Cả người sạch sẽ không tì vết, như thể mọi thứ bẩn thỉu và chết chóc xung quanh đều không liên quan đến cô.
Trong lòng họ chấn động vô cùng lớn!
Đặc biệt là Cố Nhược Đình, cô đi vào một là để xác nhận tình hình chiến đấu, hai là để phòng hờ biết đâu anh hùng này còn sống!
Nhưng cái biết đâu này thật sự chỉ là một phần một vạn!
Họ không ngờ rằng có người có thể sống sót trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy.
Hơn nữa! Còn thắng!
Thắng thôi chưa đủ, trạng thái của cô có phải là quá tốt rồi không!
Ba người xông lên ôm chặt Thời An khóc nức nở.
"Hu hu hu hu hu hu hu! Tôi tưởng không gặp được cậu nữa rồi chứ!"
"Không bị thương chứ!"
"Sư tôn, cậu làm tôi sợ chết khiếp! Hu hu hu hu hu!"
"Tôi đã nói với cậu là không có vấn đề gì rồi. Còn nữa, ôm chặt quá!"
Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống, sợi dây căng thẳng cả ngày cuối cùng cũng được nới lỏng.
Bốn người còn lại thì bắt đầu kiểm tra môi trường và tình hình chiến đấu trong hang.
Đầy rẫy xác Trùng tộc và ở giữa là Trùng chúa khổng lồ!
Những dấu vết trong hang động cho thấy nơi đây vừa xảy ra một trận chiến vô cùng ác liệt.
Trong phút chốc đồng tử 4 người co rút!
Bởi vì... Những con Trùng tộc này quả thật đều mới chết!
Khắp nơi là máu và chất nhầy tanh hôi, chân tay bị chặt đứt!
Số lượng còn nhiều hơn số đã thoát ra ngoài! Hàng nghìn con!
Trùng chúa bị thương đúng là Trùng chúa!
Hầu hết binh lính chiến đấu cả đời cũng chưa chắc thấy được Trùng chúa, càng không nói đến việc chiến thắng trong cuộc giao tranh!
Trời ơi!
Tất cả các tình huống tổng hợp lại cho thấy một sự thật khó tin: [Một người quét sạch cả tổ Trùng!]
Còn trên người cô không dính một hạt bụi!
Sạch hơn cả mấy người không ra tay như họ!
Điểm cuối cùng là thời gian!
Hơn nghìn con Trùng tộc trong khi cô mới giết được bao lâu chứ?
Tình hình trước mắt không còn là bất ngờ nữa mà là kinh hãi!