"Họ gọi cô ấy là sư tôn."
"Sư tôn..."
Một loại quan hệ phụ thuộc từ thời Lam Tinh cổ xưa, sư tôn sẽ truyền dạy cho đệ tử.
Vậy truyền cái gì, tiếp nhận cái gì?
"Bà chủ, họ còn có một loại thuốc viên, sắp chết cũng có thể sống lại ngay lập tức, Dược sư và quân y đã nghiên cứu nhưng hoàn toàn không hiểu, chúng tôi đã mua 3 viên về."
Liễu Như Yên nhìn ba viên thuốc đó, những đường vân vàng trên đó dường như vẫn đang lặng lẽ chảy.
Đan dược tỏa ra mùi thuốc nồng nàn như thể có sức sống vô tận.
"Bà chủ cô có thể thử, người bị tổn thương tinh thần lực chỉ mấy phút là ổn định lại."
Vladimir liếc anh ta một cái, ra hiệu bảo anh ta đừng quá chắc chắn.
Đừng để đến lúc hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.
Vết thương của Liễu Như Yên không hề nhẹ.
Nhiều năm nay đều dùng những loại thuốc tốt nhất để kiểm soát nhưng cơn đau cũng chỉ ngày một tăng.
Người bình thường bị thương tinh thần lực phần lớn là do đường dẫn truyền có vấn đề, có thuốc có thời gian sẽ từ từ hồi phục.
Còn cô là bị thương ở gốc rễ tinh thần lực, đã đứt từ gốc.
Nhưng Vladimir vẫn nói thêm một câu.
"Bà chủ, tôi thấy có thể thử."
Uống nhiều thuốc như vậy mà vẫn không tiến triển, cô đã không còn hy vọng đối với việc hoàn toàn hồi phục nữa.
Nhưng tấm lòng của cấp dưới cô vẫn vui vẻ nhận lấy.
"Tôi sẽ suy nghĩ kỹ."
"Phong cách làm việc của người này rất hợp ý tôi, nếu có cơ hội gặp mặt thì tốt."
"Tông chủ nói sau này nếu có nhiệm vụ có thể gọi cô ấy."
"Được."
"Ân nhân của Ám Vực chúng ta nhất định phải duy trì mối quan hệ tốt."
Tinh cầu 9527. sau khi cùng Lão Vương sắp xếp xong công trình của Huyền Thanh Tông Siren liền bắt đầu hành trình trở về Hành tinh Minh Vương.
Lúc đó anh gia nhập Huyền Thanh Tông cũng vì tình thế bắt buộc nhưng bây giờ anh rất may mắn vì lúc đầu đã đồng ý.
Bố từng nói khi một người tìm thấy thứ mà mình muốn phấn đấu cả đời sẽ cảm thấy vui mừng và tràn đầy sức mạnh.
Huyền Thanh Tông chắc chắn là cơ duyên lớn nhất trong đời anh.
"Sư tôn, tôi không muốn đi."
"Hai tháng nữa là gặp lại rồi, anh còn phải giám sát bọn họ tu luyện nữa."
Thời An biết anh bắt buộc phải về, ai cũng có những trách nhiệm khác nhau.
Cô cũng sẽ không ép Siren cắt đứt nhân quả, như vậy sẽ không còn là anh nữa.
"Được, vậy tôi về đây."
"À! Tối nay tôi sẽ giám sát các người tu luyện từ xa!"
"..."
"Mau đi đi!"
"Đi nhanh lên!"
"Tối nay chúng tôi bên này mất mạng đó!"
"Đừng liên lạc nữa nhé!"
"Tôi sẽ âm thầm nỗ lực làm tất cả các người kinh ngạc!"
Alice nói những lời này trong lúc liếc trộm Tô Tử Ngang, cô có thể thua bất kỳ ai nhưng quyết không thể thua lão nhị này.
"Phụt!"
"Ha ha ha ha ha ha!"
Chắc Alice bị việc Tô Tử Ngang lên Trúc Cơ kích thích.
Được, nhắc ai cũng được không cần nhắc cô.
Ngay khi Siren trở về Hành tinh Minh Vương đã bị Sed đang chờ ở nhà chặn lại.
"Con đi theo bố!"
Suýt nữa thì quên mất anh về là để đối mặt với chiến trường ác liệt.
May mà mấy ngày nay anh đã cố tình luyện tập nhiều lần.
Ghi nhớ 14 chữ chân ngôn!
Không hỏi không nói, ấp a ấp úng, nói đông nói tây!
"Con có gì muốn nói với bố không?"
"..."
"Du lịch có vui không?"
"... Ăn ngon."
"Bạn bè đều khỏe chứ?"
"... Khỏe lắm ạ."
"Các con đi làm gì vậy?"
"Chỉ... Cùng nhau chơi thôi! Mẹ đâu ạ?"
"Đang nói con đấy, mẹ con còn làm gì được nữa? Chờ con về nấu cơm cho con ăn chứ gì!"
-
Một loạt câu hỏi mỉa mai.
Ánh mắt sắc bén của bố cộng thêm vẻ mặt cười như không cười khiến anh rợn tóc gáy.