"Nhị thiếu gia, tôi có thể theo cậu không?"
Núi rác đã giải tán, nhân viên cũng đã được chính phủ sắp xếp.
Nhưng Trương Tam vẫn luôn làm việc cho nhà họ Tô, chịu ơn che chở nên anh ta không muốn đi.
Nếu ở đây không còn ai thì anh ta định đến nương tựa ở nhà họ Tô ở Trung Ương.
"Được!"
Tô Tử Ngang nhận được tin nhắn trả lời không chút do dự.
Có những người ngoài lạnh trong nóng.
Với địa vị của Trương Tam ở núi rác, anh ta hoàn toàn có thể một tay che trời.
Nhưng anh ta không! Anh ta chỉ hung dữ chứ không ác.
Bên kia, Nguyên Tam không chịu nổi sự nũng nịu của Alice cuối cùng đã bước vào địa phận của tinh cầu 9527.
Cô vốn còn đang do dự nhưng người cha ở bên cạnh đã thúc đẩy một phen.
"Bảo con đi thì con cứ đi xem đi."
Cô ngạc nhiên trước thái độ của cha, người như Nguyên Cảnh xuất thân từ chiến tuyến bảo mật, công việc là tất cả của ông, ông hoàn toàn không có bạn bè.
Từ trước đến nay giáo dục con cái cũng đều là Học viện Quân sự, huấn luyện...
Bây giờ lại khuyến khích cô kết bạn, đi chơi?
Thế là cô đã đến.
Vừa bước ra khỏi khoang thuyền không lâu đã gặp một người không ngờ tới.
"?"
"Aslan?"
"Samuel, A Tái?"
"Cô là... Nguyễn Xu Xu của Học viện Quân sự Võ thuật Hoa Hạ?"
"Nguyên Tam? Cô cũng đến đây à?"
"Alice hẹn tôi."
"Tô Tử Ngang hẹn chúng tôi!"
"Tôi và Tiết Linh Linh là bạn."
"Đây là định làm gì? Đánh mạt chược à?"
"Cậu ta nói muốn giới thiệu việc làm."
"Việc làm gì? Sao lại còn lôi kéo người nữa?"
"Phía trước phía trước! Đó có phải là Toledo của số 1 Trung Ương và Zaymo của Quốc tế Hoàn cầu không?"
Ở cửa ra của cảng hàng không, một đám người mắt to trừng mắt nhỏ, những người có tên có tuổi trong cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự gần như đã tụ tập đông đủ.
"Học viện Quân sự số 18 định làm gì vậy?"
"Là A Đình gọi tôi đến."
"Đến? Đội trưởng Cố cũng ở đây à?"
"Anh ấy đến đây gần nửa năm rồi, Ivan cũng ở đây."
Đội chủ lực của số 1 Trung Ương có 10 người thì đã có hai người đến Học viện Quân sự số 18, lại còn là thường trú.
Điều này có chút kỳ lạ.
"Lương Nguyệt Oánh trong đội chúng tôi thông báo cho tôi, từ sau khi kết thúc cuộc thi toàn quốc cô ấy đã luôn ở đây."
Đồng đội trốn học lâu như vậy, Zaymo thân là đội trưởng phải đến để bắt người.
Cả cảng hàng không có thể nói là rực rỡ ánh sao.
Cũng chỉ có lúc cuộc thi lớn mới có thể thấy được đội hình này.
"Địa chỉ là ở đây, núi rác."
"Đi thôi."
Một đám người ra khỏi cảng hàng không thuê một chiếc thuyền taxi cỡ trung đi về phía núi rác.
"Khu vực này gần như không có người, các vị có chắc muốn đi không?"
"Tình hình thế nào vậy?"
"Hai tháng nay chính phủ đang làm công trình lớn, rác đều được vận chuyển đến các hành tinh khác, người dân cũng đã di dời đến ngoại ô thành phố."
Mấy người mở quang não ra xác nhận lại.
Rõ ràng đã cho tọa độ và định vị.
"Đúng vậy, cứ đi qua đó trước đi."
Một đám người mang theo nghi ngờ nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Dường như không phải là hành tinh vô danh trong tưởng tượng.
Quá sạch sẽ!
Tuy vẫn có thể thấy không ít rác nhưng trong không khí thậm chí còn có cảm giác trong lành.
Đây là môi trường mà một hành tinh rác nên có sao?
Ngửi mùi thôi cũng gần bằng Hành tinh Trung Ương rồi.
"Con đường cũ sao lại mất rồi?"
Tài xế đã sống ở đây mấy chục năm nhưng lần này lại cảm thấy vô cùng mơ hồ, có chút không tìm được phương hướng.
"Định vị này sao vậy? Cứ nhảy liên tục."
Cuối cùng anh ta đã dừng phi thuyền ở ngoại vi của núi rác.
"Chúng ta liên lạc với người đến đón đi."
"Xin lỗi nhé."
"Không sao."
Tài xế gãi đầu vẫn còn đang suy nghĩ và nghi ngờ.
"Lạ thật! Nơi này sao lại thay đổi nhỉ! Sao không tìm được đường!"
Một nhóm 7 người bắt đầu đi dạo xung quanh, đang định gọi điện thoại gọi người thì gặp được Trương Tam.
Anh ta nhận ra 7 người là học viên trong cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự ngay lập tức.
Có mấy người còn là bạn của Nhị thiếu gia.
"Các người đến tìm Học viện Quân sự số 18 à?"