"Trong số những người tôi từng gặp thì em ấy là người có khả năng trở thành nhà thiết kế cơ giáp nhất."
Trương Hằng nghiêm túc và chắc chắn.
Nhặt được bảo bối trong núi rác, thiên tài trời sinh!
"Ý của ông là Học viện Quân sự số 18 sắp có một nhà thiết kế cơ giáp?"
Trương Hằng rất chắc chắn gật đầu.
Hiệu trưởng phấn khích nhưng đồng thời cũng lo lắng.
Hầu hết các học viên khoa Cơ giáp cuối cùng sẽ trở thành những kỹ thuật viên sửa chữa xuất sắc, có thể bảo dưỡng thành thạo hệ thống cơ giáp và cải tiến vũ khí thông thường.
Nhưng để trở thành một nhà thiết kế cơ giáp thực thụ cần phải đáp ứng ba điều kiện nghiêm ngặt là nắm vững toàn diện hệ thống kiến thức liên ngành, tư duy sáng tạo vượt ra ngoài khuôn khổ lý thuyết và tài năng cơ khí bẩm sinh!
Dữ liệu của quân đội Vũ trụ cho thấy cứ 10 vạn binh sĩ cơ giáp mới có thể sinh ra 1 nhà thiết kế cơ giáp và gần như mỗi người đều có thể lưu danh trong Vũ trụ.
Chính vì sự khan hiếm nên càng dễ thu hút sự nhòm ngó và tranh giành của nhiều thế lực.
Cách làm an toàn là trước khi có khả năng tự bảo vệ mình một cách mạnh mẽ hãy cố gắng khiêm tốn, không để lộ bản thân.
"May mà cải tiến quang kiếm chúng ta đã ẩn danh, hiện giờ không có vấn đề gì chứ?"
"Ừ, tôi đã báo cáo lên rồi, họ cùng lắm chỉ có thể tra đến tôi nhưng không biết sự tồn tại của Thời An. Hơn nữa nói ra cũng không ai tin!"
Năm nhất mới học mấy buổi thì cải tiến thiết kế cái gì? Chuyện hoang đường!
"Được, ông cứ sắp xếp đi, tài nguyên tôi phụ trách, Thời An muốn làm gì chúng ta cố gắng ủng hộ."
"Được, yên tâm đi, tôi biết chừng mực."
Từ ngày hôm đó Thời An không còn tham gia các lớp học chung của khoa nữa.
Trương Hằng đã đưa chìa khóa phòng làm việc cho cô, vật liệu cô có thể lấy tùy ý, muốn làm gì Trương Hằng sẽ hỗ trợ.
Không phải ông không muốn dạy mà là Thời An học quá nhanh.
Ông chỉ là Cơ giáp sư cấp A, trình độ không cao hơn Thời An bao nhiêu.
Chỉ có thể nói là một người không bằng hai người, hai người cùng bàn bạc.
Thêm Tôn Thiên Vũ, mấy người họ âm thầm nghiên cứu ra không ít thứ hay ho.
Điều duy nhất đau đầu là kinh phí và vật liệu.
"Có thể đến núi rác xem."
"..."
Lại vòng về rồi sao?
Cái rào cản này không thể vượt qua được sao!
"Vật liệu này ở núi rác thật sự có, nếu có Thời An ở đó chắc sẽ tìm được không ít."
Mặc dù không được vẻ vang nhưng đối với ba người đây là cách kinh tế nhất.
Thế là đội quân nhặt rác +1!
Dần dần Trương Hằng đã trải nghiệm được niềm vui trong đó.
Đây đâu phải là nhặt rác? Đây là nhặt tiền mà!
Thời An nhìn lão già vui vẻ vừa mừng vừa lo!
Cùng lúc đó cô đã vào top 20 của Ám Vực, hiện đang xếp thứ 18.
Trong thế giới ngầm của tinh cầu 9527 cái tên "Tông chủ Huyền Thanh Tông" đã vang danh lừng lẫy.
"Có cơ giáp cần sửa, cô có muốn đến thử không."
"Có! Tiền nong tính thế nào?"
"Tùy vào tình trạng hư hỏng, cơ giáp cấp khác nhau sẽ khác nhau, thường thì cấp F 5000 một chiếc, cấp D 6000. cấp C 7000. chúng tôi cung cấp vật liệu, cô chỉ cần sửa thôi!"
"Nếu hỏng rất nặng có thể thương lượng lại."
"Còn nữa, vật liệu thừa có thể mang đi."
"!"
Thời An động lòng dữ dội.
"Nói trước nhé, lúc thi đấu cô nương tay một chút."
Ý ngầm là không thể tự mình cố ý đánh hỏng rồi tự mình sửa.
Khóe miệng cô giật giật, tôi là loại người đó sao!
Tô Tử Ngang ngốc nghếch nghe thấy còn có chút thất vọng.
Đây tuyệt đối là một con đường làm giàu tốt!
Điều kiện sửa chữa cơ giáp của Ám Vực còn tốt hơn của Học viện Quân sự số 18.