Đây mới chỉ là heo sa mạc, thân hình to lớn, chân ngắn, chạy cũng không nhanh lắm.
Nếu có những con Tinh thú khác thì sao?
Xong rồi, lợi thế của đội Học viện Quân sự số 18 này có chút rõ ràng rồi!
Vậy bây giờ chỉ còn lại một vấn đề, họ làm thế nào để thuần phục Tinh thú?
Chắc chắn không thể đơn giản như lời Tô Tử Ngang nói.
Lý Nguyên Bác đoán nếu có thể làm ra bột dẫn thú, có phải cũng có thể làm ra các loại thuốc dẫn dụ Tinh thú khác không?
Chẳng mấy chốc mấy người đã quậy một ổ sói tinh ở gần đường chính.
Học viện Quân sự số 15 cũng nóng lòng muốn thử.
Jalal đã bắt sống được vài con sói tinh cấp 4.
Đánh rất mạnh, rất lâu, con sói tinh đó ngoài việc từ hung thần ác sát biến thành thảm thương thì hoàn toàn không nghe bất kỳ mệnh lệnh nào.
"Đợi đã, đừng đánh nữa!"
Lúc này Siren đã bắt đầu nghi ngờ có phải vừa rồi mình bị mất trí không?
Sao lại có thể tin lời nói bừa của Tô Tử Ngang chứ!
"Không ổn lắm, chắc chắn họ đã làm chuyện gì khác!"
Sau khi thử vài lần Siren rất chắc chắn, đối phương có phương pháp thuần thú rất đặc biệt.
Anh biết điều này có ý nghĩa gì đối với cuộc thi, đã nhìn thấy cơ hội này thì không thể để vuột mất.
Trong đầu chợt nhớ lại câu nói của Tô Tử Ngang ở lối vào:
[Nếu cần sửa chữa cơ giáp, mua dược phẩm hoặc cần nhiệm vụ hộ vệ cứ tìm tôi, giá cả hợp lý, không lừa dối, số lượng lớn có ưu đãi!]
Siren không ngờ anh thật sự có nhu cầu.
Thế là thử hỏi một câu: "Có thể giúp tôi xử lý phương tiện đi lại một chút không? Giá cả không thành vấn đề!"
Anh nói câu này nhưng trong lòng cũng không chắc.
Cơ hội tốt để bỏ lại đối thủ cạnh tranh như vậy, Học viện Quân sự số 18 chẳng lẽ không biết sao!
Nhưng phản ứng đầu tiên của anh là buột miệng nói ra.
Tô Tử Ngang liếc nhìn Thời An, thấy cô không có ý phản đối.
"Được chứ!"
Thời An có ấn tượng tốt với Siren, so với mấy người không đáng tin của Huyền Thanh Tông thì vị này và Cố Hàn giống nhau, đều là một đội trưởng chín chắn ổn định.
Dù là cuộc thi thì cũng có nhiều cách để thắng, không nhất thiết phải sống chết đối đầu nhau.
"!"
Đồng ý rồi? Thật sự đồng ý rồi!
Họ không sợ mình đến điểm tiếp tế sẽ quay đầu tấn công lại sao?
Bây giờ đến lượt Học viện Quân sự số 15 khó chịu trong lòng.
Cảm giác như sự đề phòng trước đây với đối phương hoàn toàn là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!
Không ngờ có một ngày họ lại dùng đến chiêu trò không trong sáng như tiền bạc trên sân đấu.
Cảm giác sau khi về có thể sẽ bị giáo viên mắng.
Trung tâm chỉ huy, huấn luyện viên của Học viện Quân sự số 15, Azral chỉ khẽ cười rồi gật đầu với Lý Nguyên Bác.
Ông rất rõ đây là một cơ hội tốt như thế nào đối với Học viện Quân sự số 15.
Siren đã đúng.
Học viện Quân sự số 18 bán đồ, làm vệ sĩ, còn có thể thuần thú trên sân đấu thật là năng động!
Ông cũng muốn xem đội như vậy có cơ hội bước lên sân khấu lớn hơn không.
Các giáo viên khác nhìn sự ăn ý của hai người họ thì tức đến chết mà không biết làm gì.
Vận may chó má gì thế này, sao lại để hai đội này được phân vào cùng nhau!
Học viện Quân sự số 15 lần này chiếm được lợi lớn rồi!
Sao đội của mình lại không có vận may này chứ!
Hai đội tổng 20 người đều có phương tiện đi lại của riêng mình.
Chỉ là lúc này trời đã tối, mọi người tìm một nơi để cắm trại chờ đợi ngày thi đấu mới bắt đầu.
Đêm đến, Tinh thú ngủ ở vòng ngoài, một đàn sói tinh với đôi mắt xanh lè canh ba con heo nhỏ đang run rẩy ở giữa.