"Zaymo cậu dẫn một tiểu đội túc trực, nếu cờ trận có thể di chuyển thì không chừng họ lại chạy lúc nào không hay."
"Đã rõ!"
"Được, thời gian không còn nhiều, tất cả vào vị trí, 10 phút sau khai hỏa."
Bên trong trận địa đội 7, đội 3 và đội 7 cấu kết với nhau bất ngờ lại hợp cạ.
Aslan và Tô Tử Ngang, Tôn Thiên Vũ, Dương Thành, A Tái mấy người gặp nhau như đã quen từ lâu, chỉ hận không thể mở ngay một bữa tiệc để ăn mừng.
"Đa tạ các vị tiểu Gia Cát của đội 7 đã cống hiến diệu kế!"
"Hầy! Đội trưởng Aslan quá lời rồi, vẫn là nhờ ngài anh minh quả quyết nhìn xa trông rộng mới có thể giữ vững giang sơn tốt đẹp mà chúng ta đã gây dựng!"
"Được, vậy chúng ta sẽ cùng nhau chống ngoại xâm chiến đấu đến giây phút cuối cùng!"
Một đám người diễn như thật.
"Phụt!"
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
"Xong rồi, tôi cảm thấy đội trưởng sau khi gặp đám người đội 7 này càng ngốc hơn!"
Deidara của đội 6 nhìn một mảng hân hoan có cảm giác đã lên thuyền giặc mà không xuống được.
"Cô đừng lo, có tôi ở đây chắc chắn không có vấn đề gì!"
"Đi, tôi dẫn cô đi gặp Linh Linh của chúng tôi, không phải cô muốn mua dung dung dịch phục hồi sao? Chỗ cô ấy có nhiều lắm!"
Cả trận địa thoải mái và hân hoan hoàn toàn không có sự căng thẳng và áp lực trước trận quyết chiến lớn.
"Lão đại, họ đến rồi!"
"Anh chị em, mỗi người vào vị trí, chúng ta cố gắng cầm cự hai tiếng cuối cùng!"
"Đã rõ!"
Hùng dũng hiên ngang, trận đấu đồng đội đã bước vào trận chiến cuối cùng.
Cố Chiến Đình dẫn 3 tiểu đội gần 60 người từ ba hướng xông vào.
Trên đường đi bẫy mìn liên tục.
"Đám người này rốt cuộc đã trộm bao nhiêu đồ tiếp tế vậy! Tất cả mìn của Liên Bang đều chôn ở đây à?"
"Của chúng ta, của đội 2,4, 5 cộng thêm phần còn lại của đội 3,6, gần như bằng toàn bộ vật tư của sân đấu đều ở đây, cậu nói xem?"
"..."
"Quá vô liêm sỉ!"
"Thế này mới giống dáng vẻ của một đại bản doanh chứ!"
"Nếu không như vậy chúng ta lại phải lo lắng cờ trận có bị di chuyển nữa không!"
"..."
Cậu đừng nói nữa, cậu thật sự đừng nói nữa.
Đến giờ này mà còn bày ra được kế không thành thì có chuyện gì mà một đội như vậy không làm được?
Không chừng đã có người mang cờ trận chạy rồi, để lại một đại bản doanh tường đồng vách sắt để đánh lạc hướng?
Trận phòng ngự do những kẻ nghịch ngợm làm tuy không kiên cố lắm nhưng lại rất sáng tạo.
Sức tấn công thì không mạnh lắm chỉ là phiền phức.
Bên trái một phát, bên phải một phát, bẫy luôn xuất hiện ở những vị trí không ngờ tới.
Bom nổ làm đầu óc đội 1 ong ong.
"Anh em, tôi hơi ù tai rồi!"
"Giống nhau, tôi sắp bị nổ đến ói rồi!"
"Không phải chứ, họ đã đào ở đây một năm rồi à? Dưới lòng đất này sắp thành cung điện rồi!"
"Mẹ kiếp! Rốt cuộc họ đã đào như thế nào!"
Quãng đường 3 cây số đi mất gần 1 tiếng, lúc này cách lúc kết thúc trận đấu chỉ còn 1 tiếng.
Cuối cùng đội 1 và đội 7 đã chính thức gặp mặt.
Ngoài Aslan và Deidara, phần lớn những người khác đều rất xa lạ.
"Là họ sao?"
"Trông cũng bình thường thôi."
Đúng vậy, trông không mạnh mà lại làm cho trận đấu thành ra thế này.
Đúng lúc hai quân chuẩn bị giao chiến thì từng đàn chim hồng hoàng kêu vang lượn lờ trên không trung.
"Mẹ kiếp! Tinh thú cấp hai!"
Con chim hồng hoàng khổng lồ đầu đàn tỏa ra uy áp kinh khủng của một Tinh thú cấp hai.
Nó dẫn theo một đàn cấp 3,4 hơn chục con che trời lấp đất, đầy vẻ chuẩn bị tấn công.
"Đàn chim hồng hoàng đến đây làm gì?"
Chiến trường bom đạn gầm rú Tinh thú bình thường đều sẽ tránh xa.
Tất cả mọi người của đội 1 đều cảnh giác chĩa nòng súng về phía đàn chim.