Chương 154

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 08:58:49

"Mời ngài ấy lên nhanh." Một người có thể hạ gục đại lão cấp S của Ám Vực, một người tiện tay đưa ra mấy nghìn lọ dược phẩm khan hiếm, đi đến đâu cũng là khách quý. Mặc dù nguồn hàng, kênh phân phối và tiền thưởng đều là của Kỷ Văn Thanh nhưng ông ta ở giữa làm trung gian sẽ nhận được phí vất vả, hơn nữa cũng có thể biến mối quan hệ thành của mình mà. "5000 lọ." "Ngài làm việc tôi rất yên tâm, hàng không có vấn đề, về nhà đợi nhận tiền là được." Nhận xong hàng, Michael bắt đầu nói chuyện chính. "Tông chủ, bên ngài có bán loại thuốc nào khác không? Ám Vực của Hành tinh Minh Vương có thể thay mặt tiêu thụ, tất nhiên giá cả và hoa hồng đều không thành vấn đề." Thời An nghĩ một lát, người này cũng xem như thật thà, mở thêm một kênh kinh doanh nữa cũng không phải là không được. "Dung dung dịch phục hồi có cần không?" "Được, lần sau ngài mang đến chúng tôi sẽ thu mua." Nghe là dung dung dịch phục hồi, bề ngoài ông ta không biểu lộ gì nhưng trong lòng có chút thất vọng. Đây là dược phẩm cơ bản trong các loại cơ bản, trên thị trường có quá nhiều, không có sức cạnh tranh. Nhưng có thể kết giao với đại lão thì chút hàng này Ám Vực tự mình tiêu thụ là được. "Gần đây có nhiệm vụ đi các hành tinh khác hoặc khu vực không người không? Khó một chút?" "Có!" "Ngài biết Hành tinh Sphinx không? Ở khu vực giáp ranh giữa Liên Bang và Đế Quốc, rất lâu trước đây đã bị Trùng tộc xâm lược." "Vì vị trí địa lý đặc biệt nên gần đó có nhiều kênh thông tin phong phú, lại dễ bị xâm lược lần nữa nên đã trở thành khu vực không quản nhưng tài nguyên lại rất phong phú." "Chúng tôi có một đội khai thác mỏ, thời gian xuất phát là tuần sau, kéo dài một tuần, thù lao rất cao, đúng lúc nhờ ngài trấn giữ!" Đại lão muốn thì cho cô một cái khó nhất. "Tôi nhận, bốn người, thời gian và địa điểm liên lạc qua quang não của tôi." "Không vấn đề." Thời An đi một mình, ba người còn lại mang một lô vật liệu về trường. Ngay khi về trường Thời An đã tìm đến Cố Hàn, mục đích chỉ có một, xin nghỉ phép. "Đội trưởng, chúng tôi có việc, xin nghỉ một tuần." "..." Nhìn dáng vẻ hùng hồn của cô Cố Hàn bình tĩnh cũng có chút ngẩn người. Cô dám mở miệng nói câu đó, tháng sau là vòng đấu xếp hạng rồi còn dám xin nghỉ một tuần! Hai người đều biết đối phương có mưu đồ riêng chỉ là không nói ra. Thời An cũng khá biết điều, xin nghỉ không tìm Lý Nguyên Bác mà ném hết mọi vấn đề cho anh xử lý. Phải nói sao nhỉ, đây là tin tưởng anh sao! "Được thôi, chú ý an toàn." "Cảm ơn đội trưởng." Hai ngày sau, một người không ngờ tới đã xuất hiện ở cổng Học viện Quân sự số 1 Minh Vương. "Tô Tử Ngang, có người tìm!" "Ai tìm tôi? Ở Hành tinh Minh Vương tôi không quen ai cả." Đến cổng liền thấy Tô Mộ đã đợi từ lâu. "Ủa ủa ủa! Đây không phải là anh trai ruột của tôi sao?" "Còn biết tôi là anh cậu à!" "Hì hì hì! Anh trai yêu quý nhất của em, đến cho em tiền tiêu vặt à?" "Đi! Vào trong nói." Đến ký túc xá, Tô Tử Ngang dẫn Tô Mộ vào phòng riêng của mình. "Anh! Anh! Thế nào? Không tệ chứ! Có phải mọi người đã bị màn trình diễn anh dũng của em trên sân đấu làm kinh ngạc không?" Mặt cậu đầy kiêu ngạo giống như một con mèo đang chờ được khen ngợi. "Không bị thương chứ?" "Không." Tốt, quan tâm xong rồi. Tô Mộ lập tức sa sầm mặt: "Em nói thật đi, đã xảy ra chuyện gì?" "Còn có thể là chuyện gì nữa, chỉ là chăm chỉ luyện tập thôi! Dưới sự nỗ lực gian khổ của em mà giành được cơ hội ra sân quý báu này, dẫn dắt đội ngũ dũng cảm tiến lên, vươn lên mạnh mẽ, leo lên đỉnh cao..."