"Đúng vậy, đó là thuật luyện đan."
"Thiết kế cơ giáp của Thiên Vũ thì sao?"
"Đó là thuật luyện khí!"
"Các con có thể thuần phục Tinh thú trên sân đấu cũng là nhờ tu tiên?"
"Đúng vậy, chúng tôi đã dùng thuật ngự thú."
Giải thích ra rồi thì mọi thứ đều rõ ràng rồi.
Chẳng trách một người cấp F như Tô Tử Ngang lại có thể dễ dàng hạ gục đối thủ cấp A, chẳng trách Học viện Quân sự số 18 có nhiều điều bất hợp lý như vậy!
Hóa ra từ đầu sự xuất hiện của Thời An không phải là nhắm đến Học viện Quân sự.
Tiên nhân giáng thế hoàn toàn là sự áp đảo về chiều không gian!
"Vậy mục đích của con là gì? Bọn trẻ theo con có an toàn không?"
Cả đời Lão Vương chỉ có một đứa con này, tuy hy vọng cậu có thể sống phóng khoáng tự do tạo thành tựu cho bản thân, nhưng làm cha mẹ nào có ai không thương con mình.
So với việc công thành danh toại nhưng lại chết trẻ thì sống tốt là đủ rồi.
"Tôi đến đây vì thiên kiếp, tôi tin rằng việc này là do duyên phận, nhưng người tu tiên bảo vệ chúng sinh và theo đuổi con đường vĩ đại không hề có xung đột với những gì mà quân nhân Liên Bang tin tưởng là lòng trung thành, hòa bình, danh dự và trách nhiệm."
"Hơn nữa tôi tin rằng càng mạnh mẽ, càng tự do càng có thể bảo vệ thế giới mà mình muốn bảo vệ, họ cũng sẽ tìm thấy con đường của riêng mình!"
"Còn về việc an toàn hay không, thần thức của Kim Đan tương đương với chiến sĩ Liên Bang cấp 4S, tôi vừa không cần cố ý che giấu cũng không sợ bất kỳ xung đột trực diện nào, với năng lực của tôi muốn bảo vệ một tông môn thậm chí là một hành tinh trong Vũ trụ này không phải là quá dễ dàng sao, đợi hai năm nữa bọn họ lớn mạnh rồi tự mình có thể trở thành bá chủ một phương, đến lúc đó người cần phải sợ không phải là chúng ta nữa."
"!"
Lão Vương biết Thời An tuyệt đối không phải là người nói suông, cộng thêm màn thể hiện vừa rồi ông đã hoàn toàn tin lời cô.
"Vậy con nói với chú những điều này là cần chú làm gì?"
Chuyện nghiêm túc đã bàn xong, Thời An nở một nụ cười ấm áp.
"Chú Vương có ơn cứu mạng với tôi, tôi xem ông như chú ruột vì vậy muốn nhân danh sư tôn của tôi là Thái Ất Chân Quân để thu nhận ông làm một vị tiền bối của Huyền Thanh Tông, không biết ông có bằng lòng không?"
Đây là cách giải quyết tốt nhất, với tuổi của Lão Vương dù có nhập môn thì e rằng cũng khó tạo ra nhiều đột phá trên con đường tu tiên.
Một tiền bối danh dự, về vai vế cũng hợp lý, nếu vừa hay có một chút tiên duyên thì ít nhất cũng có thể đảm bảo tăng thêm vài trăm năm tuổi thọ.
Một tông môn có vài tiền bối hiểu rõ thế sự nhân tình cũng là một điều tốt.
"Con nghĩ chú có thể sao?"
"Đoán thôi, đây là linh thạch, chú đặt tay lên thử xem."
Lão Vương không nghi ngờ gì trực tiếp đặt lòng bàn tay phải lên trên viên đá huỳnh quang màu trắng.
Ngay sau đó ánh sáng màu vàng, màu xanh lục lần lượt sáng lên.
"Thổ Mộc song linh căn, đều là trung phẩm, xem ra vị trí của chú phải thay đổi một chút rồi."
"?"
"Vốn định để chú và Thiên Vũ cùng phụ trách phòng Luyện khí nhưng bây giờ xem ra Linh Thực Đường có vẻ hợp với chú hơn."
"Hả? Trồng trọt á?"
"Đúng vậy, Thổ Mộc song linh căn là vua trồng trọt bẩm sinh."
"Chưa từng trồng bao giờ!"
Không chỉ chưa từng trồng trọt, cả tinh cầu 9527 này không có mảnh ruộng nào ra hồn.
Ở Vũ trụ việc xa xỉ như trồng trọt đều do Viện Nghiên cứu tiến hành thăm dò quy mô nhỏ trong phòng thí nghiệm.
"Yên tâm, chúng ta sẽ sớm có điều kiện này thôi, hơn nữa với tư chất của chú thì đó là chuyện dễ như trở bàn tay!"