"Còn được nhận tiền nữa à?"
"Tôi tưởng học nghệ với sư tôn đều phải nộp tiền học phí."
"Ừ, đây là bổng lộc tông môn, mọi người đều tham gia nhiệm vụ nên đều có phần, chỉ là bây giờ chúng ta có nhiều chỗ cần tiêu tiền, người lại ở trường, cũng không thể cứ chạy đi làm nhiệm vụ vì vậy trước mắt cứ nhận tạm như vậy."
Lần đầu tiên mọi người biết tu tiên còn có bổng lộc nên phấn khích không chịu nổi.
"Hê hê, tôi còn chưa vào quân đội đã có lương rồi!"
"1 vạn tiền sao! Món tiền đầu tiên tôi kiếm được bằng chính sức mình!"
"Món tiền đầu tiên của cậu không phải là lừa gạt anh trai cậu bằng cách ăn vạ sao?"
"Cậu còn dám nói tôi, Alice thì sao?"
"Hê hê, địa vị của tôi trong nhà khác lắm, cha tôi đều nghe lời tôi! Tiền nhà chúng tôi đều là của tôi!"
Số tiền này thật sự không ít.
Vì có Linh hạch nên tạm thời mấy người tu luyện không cần thêm linh thạch.
Công pháp và linh khí cũng được Thời An bao trọn vì vậy số tiền này có thể hoàn toàn chi tiêu vào những nơi khác.
Lương một tháng của binh lính hạng ba trong quân đội cũng chỉ ở mức này.
"Anh trai thân yêu của em, anh muốn gì em mua cho?"
Tô Tử Ngang vừa có tiền liền nghĩ ngay đến việc báo đáp người anh trai thân yêu.
"... Em lại lên cơn gì vậy?"
"Em có tiền, thấy anh là anh trai em nên hỏi anh có muốn gì không, cứ nói đi! Cứ mạnh dạn nói ra!"
Nghe giọng điệu kiêu ngạo và đắc ý của cậu Tô Mộ tức giận nói:
"Mảng bán lẻ của gia tộc Miles."
"..."
"Được rồi, ngài cứ bận việc đi, không làm phiền nữa, yêu ngài nhiều..."
Alice lập tức lên mạng mua một đống đồ ăn vặt, tài khoản lại một lần nữa bị xóa sổ.
"Cha à! Chuyển tiền cho con!"
"..."
Cả cha Dương ở đầu bên kia quang não và những người ở Huyền Thanh Tông đều ngẩn người.
Chị gái, chị làm ảo thuật à!
Cha Dương: [Lần thứ mấy rồi! Tháng này là lần thứ mấy rồi! Tiểu tổ tông này thật sự không nuôi nổi!]
Những người khác không có nhiều chỗ để tiêu tiền.
Đặc biệt là Tony, anh không có gia đình cũng không có bạn bè nên chi tiêu rất thấp.
Cầm trên tay khoản bổng lộc đầu tiên, nhìn các sư huynh sư muội ríu rít trong lòng anh vô cùng ấm áp.
Từ "Sống" lần đầu tiên có một lời giải thích cụ thể...
Sau khi những người khác đi học, anh và Lão Vương hai người già neo đơn ở lại trong tông môn giám sát công trình và tu luyện.
Mỗi ngày đều rất mong chờ, chờ họ về nhà.
Ngày tháng trôi qua cùng với những buổi huấn luyện bận rộn.
Vào một đêm trăng đen gió lớn, Cố Hàn đã chặn đường Thời An.
Anh đã nhịn mấy ngày rồi, người đã về nhưng quà đã hứa đâu?
"Quà đâu?"
"..."
Suýt nữa thì quên mất chuyện này.
"Anh có biết đoàn cướp Vũ trụ Quỷ Ảnh không?"
"Cái bị bắt mấy hôm trước à?"
Anh không rõ tại sao Thời An lại nhắc đến chuyện này và nó có liên quan gì đến quà tặng?
Nhìn lại vẻ mặt của cô.
"Do mấy người bắt!"
Không phải câu hỏi, mà là khẳng định.
"Trong mật thất của lão đại Quỷ Ảnh, Leon, có một đoạn ghi âm ngắn được lưu lại trong quang não."
"!"
Đồng tử của Cố Hàn lập tức giãn ra, những lời tiếp theo của Thời An sẽ có liên quan mật thiết đến anh.
"Trong đó có nhắc đến những từ bắt Cố Kiến Thâm, chỉ có anh ta, Đế Quốc, nhà Fujiwara..."
Cố Kiến Thâm!
Đầu óc như bị cái tên này làm cho nổ tung.
Sự thẳng thắn của cô khiến anh không kịp trở tay.
Đột nhiên nhắc đến những chuyện này chỉ có một khả năng, Thời An đã biết tỏng gốc gác của anh.
Anh đoán Thời An có thể đã nhìn thấu một số chuyện nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng lá bài tẩy lớn nhất sẽ bị lộ.