Chương 385

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:04:01

Sau một hồi kinh ngạc ngắn ngủi, người ngã xuống phun ra một ngụm máu lớn, ho vài tiếng đau đớn rồi khó khăn đứng dậy. "Ủa? Giáp bảo vệ cao cấp? Chẳng trách còn đứng dậy được." "Tôn Thiên Vũ? Chính là cậu ta, lên cơ giáp." "Còn có tôi nè, chắc anh cũng muốn tìm tôi nhỉ." [Khóa mục tiêu, đỉnh núi thứ hai phía tây nam, Tôn Thiên Vũ và Tô Tử Ngang đều ở đây, mau qua đây. ] Tiểu đội 5 người bắt đầu gọi những người khác trong quang não tiến về phía phòng Luyện khí. Nhưng rất tiếc sự thật không phải lúc nào cũng như ý muốn. Trên phòng Luyện đan có 5 người vây lấy Tiết Linh Linh và Siren. "Tiểu Ngọc, cậu cứ xem trước đi, chúng tôi luyện tập một chút nhé?" Con rắn nhỏ màu trắng được cô nhẹ nhàng đặt sang một bên, nó chớp chớp đôi mắt đỏ ngây thơ nhẹ nhàng gật đầu. "Sư đệ, anh bên trái tôi bên phải nhé?" "Không vấn đề!" Bên kia, hai người trong khu Linh thú cũng bị chặn lại. "Tôi biết cậu ta, là Dương Thành của Hải Vương, tinh thần lực cấp A." "Bắt làm con tin trước." "Bát sư đệ, hai chúng ta được không?" Lương Nguyệt Oánh rút phải lá thăm tệ nhất, lão Thất và lão Bát mới nhập môn bị phân vào cùng một nhóm. Nữ hoàng băng giá bây giờ đang rụt rè. "Tôi không được, tinh thần lực của tôi là cấp A, Luyện Khí tầng một... Nhưng nhân vật chính hôm nay không phải là chúng ta." Trên bầu trời tiếng vỗ cánh khổng lồ xé toạc màn đêm. "Chim hồng hoàng!" Chưa đợi nhóm 5 người phản ứng thì Tê Tê đã lao xuống với tốc độ chóng mặt, áp lực của một Tinh thú cấp hai ập đến. Phòng ngự của nhóm 5 người lập tức bị đánh tan tác. "Sao ở đây lại có chim hồng hoàng vậy?" "Là con trong cuộc thi lớn! Họ làm thế nào mang nó qua đây thế?" "Mày chậm một chút, đừng làm tao ngã xuống." Trên lưng Tê Tê, cô bé có vẻ ngoài đáng yêu linh động bình tĩnh tự nhiên lại nói những lời lạnh lùng nhất. "Có cần để lại người sống không?" Hai người dưới đất nghe vậy liền rùng mình một cái. Giọng điệu mang theo vẻ kính cẩn và thăm dò. "Hay là chúng ta cứ để lại một lát đã?" "Được." Chỉ thấy biểu cảm của cô bé đột nhiên trở nên tà mị, nhếch mép lộ ra những chiếc răng nanh sắc nhọn. Hai tay mọc ra những móng vuốt sắc bén, toàn thân hiện ra bộ lông màu đỏ rực. 5 người, 10 con mắt trơ mắt nhìn cô bé nhảy từ lưng chim hồng hoàng xuống. Từ đứng đến nằm rồi biến thành một con hồ ly đúng nghĩa. Thân hình ngày càng lớn giống như một ngọn núi nhỏ. Cảnh này khiến tất cả mọi người hít một hơi lạnh, sự kinh hoàng đến tận xương tủy bốc lên đỉnh đầu. "Nếu các người đã thấy những thứ không nên thấy, vậy thì không thể giữ lại." Dương Thành, Lương Nguyệt Oánh: [Thần thú học được phương pháp câu cá à?] Hai người cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bộ mặt thật của thần thú. Ai mà ngờ được cô bé trông có vẻ vô hại dễ thương kia lại có bản thể như vậy, sợ suýt tè ra quần! "!" "Quái... Quái vật!" Trên con đường dẫn đến đỉnh núi chính, người dẫn đầu là thủ lĩnh của cuộc hành động lần này, số 3. Sau gáy anh ta có thể lờ mờ nhìn thấy một chữ số 3 nhỏ. "Đội trưởng, đánh nhau rồi." "Ừ, mặc kệ họ, đến đỉnh núi chính trước." Sau khi cuộc thi lớn kết thúc, số 3 đã nhận lệnh bắt đầu theo dõi đám người này. Hành tinh Trung Ương đông người, quân đồn trú lại nhiều, họ không dám manh động nên luôn theo sau đến tận tinh cầu 9527. Rình mò rất lâu, định đợi lúc đối phương tách ra để đánh lẻ từng người. Cuối cùng mấy ngày sau gặp được Tô Tử Ngang và Tôn Thiên Vũ đi ra ngoài một mình. Sau lưng Tô Tử Ngang có nhà họ Tô họ sợ phiền phức nên Tôn Thiên Vũ là lựa chọn tốt nhất.