"Không biết lượng sức."
Phải nói là Matsuda cũng có chút ngưỡng mộ mấy người này, có gan đến tận cửa gây sự.
Nhưng dù có gan đến đâu cũng không che giấu được sự liều lĩnh mười phần về mặt chiến thuật.
Người mà Fujiwara và Matsuda muốn thì chưa có ai là không bắt được!
"Ting ting ting ting!"
Những viên đạn xen kẽ trong cuộc đấu tay đôi đều bị kiếm sắt chặn lại một cách chính xác.
Một mình Thời An đứng yên ở đó không có cuộc tấn công nào có thể đến gần cô.
"!"
"Anh cả, vũ khí lạnh có thể chặn đạn không?"
"..."
Được không? Chắc là không!
Cậu hỏi tôi, tôi hỏi ai!
Ông mày cũng mới thấy lần đầu!
"Chẳng trách dám đến, cũng có bản lĩnh đấy."
Đặc biệt là cô gái trẻ chưa ra tay kia, cảm giác cô ta mang lại là kinh khủng nhất.
Matsuda có chút tức giận, nhận lấy khẩu pháo năng lượng ánh sáng từ thuộc hạ chĩa về phía cô gái đối diện.
Giây tiếp theo ông ta định bóp cò.
Nhưng hỏa lực lại không vang lên theo ý muốn của ông ta.
Chỉ thấy một bóng người bay đến giống như chém dưa thái rau.
Lưỡi kiếm hạ xuống nòng pháo bị chém làm đôi.
Matsuda không kịp đề phòng trực tiếp bị kiếm của Cố Hàn kề vào cổ.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo kề vào da ông ta, ngay lập tức đã rạch ra một vết máu.
"Bảo họ dừng tay."
"... Dừng tay! Tất cả mọi người dừng tay!"
Chỉ trong hơn mười phút Matsuda đã được chứng kiến năng lực của đám người này.
Các lính đánh thuê đều dừng lại nhìn Matsuda bị khống chế và mấy người Huyền Thanh Tông ở giữa.
"Các người không đi được đâu, mau thả ông chủ của chúng tôi ra."
"Đúng vậy, đây là địa bàn của Fujiwara, thả ông ấy ra thì các người mới có khả năng rời đi."
"Yên lặng!"
Matsuda ra lệnh một tiếng, tình hình cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
"Các người muốn gì?"
Tính mạng của ông ta đang nằm trong tay Cố Hàn nhưng ông ta không hề sợ hãi.
Đây là KT, là địa bàn của người Uji, mấy người này không thể nào chạy thoát.
"Chúng tôi còn muốn hỏi ông định làm gì đấy? Ông cử người đến là muốn làm gì?"
"Ồ, chúng tôi thật ra là muốn làm một giao dịch với mấy vị, mua phương pháp ngự thú, đương nhiên, nếu có thể thì Tịnh Linh Dịch và các loại thuốc khác cũng vậy, giá cả có thể thương lượng."
Lời còn chưa dứt Alice đã đấm một phát vào đầu đối phương.
"Bốp" một tiếng, đòn tấn công bất ngờ suýt nữa làm Matsuda không đứng vững.
Mắt hoa, đầu óc choáng váng không thể tin nổi nhìn đối phương.
Sao cô lại hổ báo thế! Ra tay không có chút báo trước nào?
"Mua đồ, có ai mua đồ như ông không? Tìm người bắt chúng tôi, hơn 30 người nửa đêm lẻn vào còn làm hỏng đồ nhà tôi."
Alice vừa có lý vừa hùng hồn, miệng lải nhải không ngớt.
Không nhắc đến việc làm hỏng đồ thì thôi, nhắc đến là Tôn Thiên Vũ không chịu được.
Cậu ta uất ức, quá uất ức! Ngôi nhà thân yêu của cậu ta! Chưa ở được một tuần đã bị làm hỏng!
"Đúng rồi, đền bù những thứ đã làm hỏng cho tôi trước!"
"Đền tiền! Đền tiền!"
"Nhanh lên, nếu không tôi lại đánh ông đấy."
Hai người trong cơn tức giận bắt đầu vây đánh Matsuda.
"A! Đừng đánh! Đừng đánh! Tôi đền!"
Những người xem đều ngây người.
Trên địa bàn của người khác cộng thêm bên ngoài có ít nhất mấy nghìn tay sai, họ không nghĩ đến việc chạy trốn lại dám ra tay với lão đại của người ta!
Tục ngữ có câu, quỷ sợ ác nhân, ác nhân sợ kẻ điên...
Matsuda đã lăn lộn bao nhiêu năm, gặp không biết bao nhiêu người.
Ông ta chắc chắn mình đã gặp phải máy bay chiến đấu trong số những kẻ điên, đám trẻ con này!
"50 triệu!"
"!"
"Các người đi cướp à!"
"Ông có đền không?"
"Đền! Đền! Đền!"
"Chuyển khoản ngay."
"Chuyển cho họ đi."
Ông ta ra hiệu cho thuộc hạ chuyển tiền cho đối phương.