Lúc trước đều là thi đấu cho vui thôi à!
Trong doanh trại của đội 15, những người bị loại vừa được đưa đi.
"Bây giờ chúng ta về trại à?"
"..."
Alice im lặng.
"Hơi muộn rồi, hay là nghỉ một đêm, sáng mai về?"
"..."
Alice lại im lặng.
Dường như trong ký ức sâu thẳm, tên Tô Tử Ngang đáng ghét đó đã nói một thứ, vừa hay phù hợp với tình cảnh hiện giờ.
Trí tuệ hiếm hoi bắt đầu vận hành với tốc độ cao.
Im lặng hồi lâu, cuối cùng cô cũng mở miệng: "Các người có biết lấy chiến tranh nuôi chiến tranh không?"
"!"
Doanh trại của đội 9, tất cả các đội ở phía đông và phía tây, ngoại trừ đồng minh là đội 11 thì đều đã bị dọn dẹp sạch sẽ.
Trong thời gian ngắn rất an toàn.
Tô Tử Ngang vừa dẫn đội trở về, đang ăn uống no say!
"Cái gì? Không về à?"
Nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Siren, Tô Tử Ngang bật dậy.
"Không về? Không về thì đi đâu? Làm gì có chuyện tối không về nhà! Con gái con đứa trước 10 giờ tối phải lên giường đi ngủ, đội 9 chúng ta có giờ giới nghiêm, mau về đây cho tôi!"
Alice đánh kiểu này thì cuộc thi tất thối, phì! Cuộc thi giặt tất phải làm sao!
Mặt mũi của Nhị sư huynh cậu ta để đâu!
"Hả?"
Alice nói với Siren xong liền cắt liên lạc.
Những người khác vây lại sốt ruột hỏi.
"Không về là tối nay không về à?"
"Sáng mai sẽ về chứ?"
"Không, nguyên văn của cô ấy là tạm biệt, tôi đi viễn du đây..."
"Lên cơn rồi à, tự nhiên lại văn vẻ thế! Cô ta chỉ muốn trốn thôi! Không được, phải về, ngày mai thi tiếp! Anh nói với cô ta, trốn đi lấy điểm không tính, coi như gian lận! Đúng, phải trừ điểm ngược!"
Tô Tử Ngang không chịu!
Bây giờ không phải là vấn đề thi đấu nữa mà là liên quan đến danh dự của Nhị đệ tử thân truyền của Tông chủ Huyền Thanh Tông!
"Cô ấy nói một từ!"
Siren nghiêm túc nhìn Tô Tử Ngang: "Lấy chiến tranh nuôi chiến tranh!"
"!"
"Hít!"
Tất cả mọi người đều nhìn Tô Tử Ngang bằng ánh mắt kỳ lạ, lời này không phải nên từ miệng cậu ta nói ra sao?
"Cậu mau liên lạc với cô ta, không đúng, tìm một cao nhân xem cho cô ta đi, cô ta không thể nào đột nhiên thông minh ra được, tuyệt đối là bị quỷ ám rồi!"
Chẳng lẽ không phải cậu dạy sao?
"Phụt!"
"Ha ha ha ha ha ha ha!"
Những người khác cười chết mất.
Tô Tử Ngang không chịu thua kém, đầu óc cũng bắt đầu quay theo.
Sự thật chứng minh, chỉ cần không lười thì con người đều có cách.
Ting! Một tia sáng lóe lên!
"Thiên Vũ, Thiên Vũ đâu!"
"Đang ở phía sau mày mò trang bị của cậu ấy đấy!"
"Còn mày mò cái gì nữa? Nước sôi lửa bỏng rồi!"
Thi đấu đã lâu, vị hạng nhất Liên Bang tưởng chừng như trầm ổn và mạnh mẽ này lần đầu tiên nóng nảy ra mặt!
Những người khác nhìn cậu ta thay đổi 180 độ cười trộm không ngớt.
So với việc giết Trùng tộc thì thi đấu đối với người của Huyền Thanh Tông càng giống như đi dã ngoại.
Hiếm khi thấy tiểu Nhị còn có thể nghiêm túc như vậy.
Thời An ở bên cạnh cười trộm, trẻ tuổi thật tốt.
"Thiên Vũ! Thiên Vũ! Nhanh nhanh nhanh!"
Doanh trại đội 15, vòng ngoài là một đám Tinh thú, bên trong đội 9 và đội 11 đang bàn bạc chiến lược.
"Không phải là không được!"
Mấy người có mặt phân tích một hồi, chỉ cần Alice không vội về ăn ngon, muốn nhanh chóng lấy điểm cứ dẫn đội đi quét sạch trên đường là nhanh nhất.
Thêm vào đó, mấy trận chiến vừa rồi đội đã xây dựng được sự tự tin tuyệt đối, về chiến lực họ không sợ.
Vật tư tiếp tế nằm trong đội của đối thủ!
Đánh hạ một đội là bổ sung rồi lại công hạ một thành khác!
Đánh, lấy, đánh, lấy, đánh... Lặp lại!
Chỉ là cách làm này quá tích cực!
Sao có chút giống... Rắn tham ăn!