Chương 383

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:03:51

Tuyệt đối không thể bị nhà họ Thời từ bỏ vào thời điểm này. Cách trận đấu xếp hạng còn hơn 1 tháng, tháng này đội tuyển được nghỉ ngơi. Bắt đầu chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo. Sân võ ồn ào, Tony, Tô Tử Ngang, Alice, Lương Nguyệt Oánh mỗi ngày đều tu luyện đối chiến. Siren vừa tu luyện vừa làm giám sát ghi lại tiến độ của mỗi người. Tô Tử Ngang với tư cách là người duy nhất đã Trúc Cơ sẽ hướng dẫn một cách thích hợp. Tiết Linh Linh và Lão Vương đang nghiên cứu sự nghiệp trồng linh thực, xem thử có thể trồng ra được một số loại dược liệu quý hiếm dùng để luyện chế thuốc và đan dược không. Trên đồng ruộng đều là bóng dáng của hai người. Tôn Thiên Vũ phụ trách nâng cấp và cải tạo cơ giáp. Nghĩ đến việc trận đấu không được dùng Tinh thú cậu có chút thất vọng. Nhưng cậu đã có một số ý tưởng mới. Không được dùng tinh thú sống vậy nếu nó không phải là sống thì sao? Ngự thú quyết không được dùng vậy Khôi Lỗi Thuật thì sao? Hê hê! Đột nhiên cảm thấy mình có chút xấu xa... Mấy ngày sau cậu đều đi lại giữa thành phố, Ám Vực và Huyền Thanh Tông để làm thiết kế, tìm vật liệu và rèn sắt. Tiếng đinh đinh đoong đoong của phòng Luyện khí vang lên đến tận đêm khuya. Cho đến một ngày Tôn Thiên Vũ và Tô Tử Ngang trở về trong tình trạng thảm hại. "!" "Hai người sao vậy?" "Sao lại bị thương thế này? Không phải đi Ám Vực lấy vật liệu sao?" "Linh Linh, Tô Tô và Thiên Vũ bị thương rồi." "Không sao, chỉ là trông đáng sợ thôi." Trên trán Tôn Thiên Vũ có một vết rách máu chảy cả nửa mặt. Chân phải của Tô Tử Ngang đi khập khiễng. Vết thương quả thật không nặng, không cần dùng đến Chỉ Huyết Đan, dung dung dịch phục hồi là được. Nhưng ngoài trận đấu ra hai người ra ngoài mà bị thiệt hại lớn như vậy cũng là lần đầu tiên. Với năng lực của hai người tình huống bình thường hoàn toàn không đến mức bị thương. Thời An nhìn tình hình nhíu mày. "Chuyện gì vậy?" "Từ Ám Vực ra có người chặn đường chúng tôi, quá đột ngột nên không có chút chuẩn bị nào." "Ban đầu tưởng là cướp, tôi có chút lơ là sau đó phát hiện đối phương có chuẩn bị, còn đều là chiến binh cao cấp trên 2s, cũng khá nhiều người." "Lại là khu vực đông đúc nên không dám dùng phi kiếm, chúng tôi liền nghĩ là chạy trước rồi nói sau." Hai người uống dung dung dịch phục hồi rất nhanh đã hồi phục. "Là ai nhỉ?" "Là ai thì khó nói nhưng mục đích là gì thì có thể đoán được." "Là vì vấn đề ngự thú hay là vì thuốc?" "Tôi đoán là vì ngự thú, nếu là thuốc thì nên tìm Linh Linh." "Vậy cũng phải tìm được chứ, Linh Linh gần như không ra ngoài." "Các cậu đoán họ còn đến nữa không?" "Chắc chắn." Đã huy động lực lượng lớn như vậy rồi tuyệt đối không thể dễ dàng buông tay. "Chờ đi! Sẽ đến ngay thôi." "Họ đã không đợi được nữa rồi." Huyền Thanh Tông có nhiều đồ tốt như vậy bị người ta nhòm ngó là chuyện sớm muộn. Mấy người không những không sợ, ngược lại còn rất phấn khích. Thực chiến thật sự, có cơ hội luyện tập rồi. "Siren, tắt bẫy của anh đi." "Ok." Cả tông môn có 5 ngọn núi đều được ảo cảnh bao vây, không có người dẫn đường hoàn toàn không vào được. Người bình thường từ xa nhìn lại chỉ thấy một mảng mờ mịt. Trận pháp tông môn tầng thứ hai là phòng ngự mạnh nhất, ước tính đến cấp độ pháo diệt tinh vẫn có thể chiến đấu. Siren để đề phòng bất trắc còn đặt bẫy vật lý bên trong. Thời An tắt hết mọi phòng ngự vì sợ đối phương không vào được. Những người khác bắt đầu mài dao chuẩn bị đóng cửa đánh chó. Mấy ngày liền vẫn sóng yên biển lặng. "Sư tôn, họ không đến nữa à?" "Không đâu." Mang theo phương pháp ngự thú và bí phương thuốc giống như một đứa trẻ ba tuổi ôm vàng ra chợ.