"Ngoan hơn cả con chó nhà tôi!"
Con heo đó nghe thấy mệnh lệnh liền không ngừng chạy như điên, nói dừng là bốn vó liền liều mạng phanh lại trong đống cát.
Lúc này Học viện Quân sự số 15 đã kinh ngạc đến tê liệt!
"Đợi đã, họ làm thế nào vậy?"
"Đánh khiến nó phục luôn à?"
"Cậu thử xem?"
Đừng nói nữa, vừa vô lý nhưng lại vừa động lòng.
Bây giờ là vòng đấu xếp hạng nên mọi người đều phải tranh giành thời gian, nếu có thể có Tinh thú làm phương tiện đi lại thì vẫn nhanh hơn đi bằng hai chân nhiều.
Chỉ là con heo này, cảnh tượng này... Quá đặc sắc!
Bây giờ người trong Học viện Quân sự số 18 cũng rất rối loạn.
Tô Tử Ngang nói muốn tìm một phương tiện đi lại, ai có thể ngờ lại là cách này.
"Các cậu làm thế nào vậy?"
Triệu Duệ cảm thấy đầu óc và tầm nhìn của mình đã không đủ dùng, đám người trong đội này lần lượt làm mới nhận thức của cậu.
"Tôi gọi đây là cà rốt và cây gậy! Đánh một trận rồi nói chuyện đạo lý với chúng!"
Nhìn những con heo đầy vết thương, còn có ánh mắt uất ức kia.
"Tinh thú thông minh lắm! Biết theo tôi là có thịt ăn!"
Cậu ta chỉ nói một nửa.
Đánh thì cũng đã đánh rồi, đạo lý đương nhiên cũng đã giảng rồi, thịt cũng đã ăn rồi.
Nhưng trọng điểm là lén lút cho một chút Tịnh Linh Dịch, lại dùng một chút thuật ngự thú.
Sư tôn đã cho từ lâu rồi nhưng cậu vẫn chưa thử!
Bây giờ cơ hội chẳng phải đã đến rồi sao!
Thật là dễ dùng!
Hơn nữa đây chỉ là một con Tinh thú cấp bốn, thuần phục nó quá dễ dàng!
"Đi! Xuất phát!"
"Tôi đi tìm thú cưỡi cho mọi người!"
"Đội trưởng, được không?"
Cố Hàn có chút bất lực nhưng phải nói rằng ý tưởng này thật là thiên tài!
"Đi!"
"Nói trước nhé tôi không muốn cưỡi heo!"
"Đừng coi thường heo, nó là công thần của chúng ta đấy!"
Con heo già dưới háng éc éc, muốn khóc mà không có nước mắt.
Lời này đúng là không sai, trước đây là con thuyền mượn tên, bây giờ là phương tiện đi lại...
Khán giả đã cười đến ngớ ngẩn rồi!
[Ha ha ha ha ha ha! Cười chết mất!]
[Cười rụng cả ruột!]
[Cưỡi heo! Cưỡi heo! Cưỡi heo! Ha ha ha ha ha!]
[Không phải chứ, đời này lần đầu tiên tôi thương hại Tinh thú! Tội nghiệp quá!]
[Hiệp hội Bảo vệ Động vật: Ngược đãi động vật! Cảnh cáo!]
[Cảnh tượng quá đẹp!]
[Tô Tử Ngang cưỡi heo. jpg!]
[Tư duy thật sự quá sâu sắc! Làm sao nghĩ ra được việc cưỡi Tinh thú nhỉ?]
[Anh ấy nói đi bộ mệt quá muốn tìm một phương tiện đi lại!]
[Về mặt logic không có vấn đề gì!]
[Vậy vấn đề là anh ấy làm thế nào mà cưỡi được?]
[Đúng rồi, buồn cười quá, tôi còn không kịp phản ứng, Tinh thú có thể cưỡi được sao?]
[Không thể!]
[Vậy? Anh ấy đánh cho nó phục à?]
[Cậu lại nghe anh ấy nói bừa, miệng không có một lời nói thật!]
[Cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự tính phạm vị toàn Liên Bang thì từ đầu đến giờ một mình Tô Tử Ngang đóng góp 99% trò cười! Respect!]
[Diễn viên hài duy nhất trong cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự!]
[Ha ha ha ha ha ha! Cậu quên còn có Tiểu Tôn của đội họ nữa à!]
Tại trung tâm chỉ huy, Lý Nguyên Bác nhìn mấy người ngồi trên lưng heo thì hoàn toàn phục rồi.
Được lắm, trước trận đấu bảo Tô Tử Ngang ngoan một chút đừng làm loạn hóa ra đều là vô ích!
Các huấn luyện viên của các đội khác hít một hơi lạnh.
Đây là vòng đấu xếp hạng, là cuộc chiến tranh giành thời gian!
Chỉ có hai hình thức là cơ giáp và đi bộ!
Tốc độ di chuyển của mọi người đều tương đương nhau!
Các người làm thế này thì những người khác chơi làm sao!
"Không phải chứ, cái này không vi phạm quy tắc sao?"
"... Cậu có lật tung hết quy tắc của cuộc thi lớn cũng không có dòng nào nói không được cưỡi heo!"