Chương 654

Phế Vật Nhặt Rác Ở Tinh Tế Đại Khai Sát Giới

undefined 01-03-2026 10:33:47

Thiên chi kiêu tử luôn phấn đấu vươn lên như Thẩm Uyển Thanh cũng khó tránh khỏi thất vọng. "Cô có biết trên đời này có cái gọi là tiên nhân không?" "?" Trên khuôn mặt xinh đẹp cao ngạo của Thẩm Uyển Thanh lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm như bị táo bón. "Cái gì?" "Người tu tiên, là người đi ngược lại ý trời, đoạt công của tạo hóa để cầu đạo." "Đợi đã, cô vẫn là Nguyên Tam mà tôi biết chứ?" "..." Chủ đề này chuyển quá nhanh, CPU không đủ dùng rồi. Nguyên Tam cũng không giải thích nhiều quyết định để mắt thấy tai nghe. Khu rừng đột nhiên không có gió mà tự động, chỉ thấy quanh người cô xuất hiện ngọn lửa màu tím đen. "!" Một luồng khói đen tụ lại trên tay phải, xa xa đã có thể cảm nhận được sự âm lạnh và nóng bỏng đang giao thoa, dường như có thể thiêu rụi mọi thứ trên cõi đời. Đột nhiên làn khói như một con rắn leo vùng lên, uốn lượn biến ảo trong không trung, trong nháy mắt ngưng tụ thành một chiếc vuốt u minh dữ tợn, hung hăng chộp lấy cây cổ thụ cao chọc trời sau lưng Thẩm Uyển Thanh, "Rắc!" Đại địa rung chuyển, rễ cây cổ thụ bị nhổ bật khỏi mặt đất cuốn theo đất vụn lá khô bay đầy trời. "Đệt!" Nguyên Tam thu lại móng vuốt, khói đen bám vào bụi cây, không tắt không diệt. Trong vòng năm phút ngắn ngủi, bụi cây cao mấy chục mét ngay cả chút tro cũng không còn. "Muốn theo tôi tu tiên không?" Trong lòng Thẩm Uyển Thanh sóng cuộn dữ dội! Sau một hồi bình tĩnh cô cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình. "Học viện Quân sự số 18 cũng vậy sao?" "Đúng, chúng tôi đều là người tu tiên." "Liên Bang có biết không?" "Biết." "Selene cũng vậy?" "Lúc đó tôi chưa tham gia nhưng đúng là Huyền Thanh Tông đã giải phóng." Đêm tối tĩnh lặng nhưng sự chấn động trong lòng lại mãi không thể nguôi ngoai. "Là Thời An sao?" "Đúng vậy." Thông minh như cô đã xâu chuỗi lại tất cả các manh mối. Nguồn gốc của tất cả những điều này, sự tồn tại bí ẩn và mạnh mẽ nhất chính là Thời An! Thẩm Uyển Thanh không chút do dự. "Tôi tham gia!" Top 100 của Liên Bang có quan hệ chằng chịt, nhổ củ cải kéo theo cả bùn. Rất nhanh nhiều người nữa lại bị kéo vào nhóm. Lúc này vòng tròn top 100 dường như đã rơi vào một vòng lặp chết chóc về việc lôi kéo người. Siren: [Chỉ tiêu tuyển dụng năm nay ổn rồi!] Bộ chỉ huy Quân đoàn 21, Lý Nguyên Bác dẫn Cố Hàn đến tìm Chúc Lăng Xuân và Del. "Muộn vậy rồi có chuyện gì sao?" "Anh! Anh!" Khuôn mặt quen thuộc đó, ngọn hải đăng của Liên Bang, một người đã qua đời nhiều năm lại sống sờ sờ xuất hiện trước mắt. Chúc Lăng Xuân và Del lập tức nước mắt lưng tròng. "Tốt quá rồi! Anh còn sống!" Không cần hỏi gì cả chỉ cần người còn là được! Cả Liên Bang nếu biết anh hùng của họ còn sống chắc sẽ ăn mừng ba ngày ba đêm mất! Số lượng người của Huyền Thanh Tông bắt đầu tăng nhanh. Đây cũng là hình ảnh mà các quan chức cấp cao của Liên Bang mong muốn nhìn thấy nhất. Đội ngũ tu tiên bắt đầu phát triển lớn mạnh! Đương nhiên ngoài một số ít người ra, ví dụ như nhà Fujiwara. Không một ai nghĩ đến việc kéo người Uji vào nhóm. Liên Bang biết, Chúc Lăng Xuân cũng biết, thế là chuyến tập huấn đặc biệt này đã thay đổi hương vị! Trở thành sân thử thách của riêng Huyền Thanh Tông, thời gian huấn luyện tự do được kéo dài. Hàn Đống, chủ công của Học viện Quân sự Hải Vương bị Dương Thành lừa đến bằng một nắm đậu que. "Lão Dương, gọi tôi đến làm gì?" Khi cậu ta đến trong rừng đã có một đám người quen. "Vào rừng săn bắn đi!" "Săn bắn cái gì, huấn luyện viên nói trong rừng có Tinh thú cấp cao, rất nguy hiểm, không được đi!" "Nói nhảm nhiều quá, đi thôi!" Số lượng người mới tại hiện trường vượt quá 50 người, phần lớn đã nghe thấy từ "Tu tiên" từ miệng các đệ tử khác nhau.