Thắng bại là chuyện thường của nhà binh, có thua có thắng mới có thể khơi dậy ý chí chiến đấu của cô.
Thua trong tay Học viện Quân sự số 18 cũng không mất mặt!
Ngược lại là Cố Chiến Đình, chức vô địch mấy chục năm bị mất đi, đây mới là chuyện đau đầu thật sự.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là đối phương dường như cũng không để tâm, ngược lại... Tâm trạng rất tốt.
Niềm vui hiện rõ trên mặt, thậm chí còn huýt sáo.
"Tôi ra ngoài một lát."
Đội của khu vực Trung Ương nhìn Cố Chiến Đình đi về phía tòa nhà số 7.
"Đội trưởng Cố bị tức đến ngốc rồi à? Còn ngân nga hát?"
"Lão đại đi phá quán à?"
"Phá thế nào? Trên sân đấu bung hết hỏa lực còn chẳng chiếm được chút lợi thế nào!"
"Tôi thấy tâm trạng anh ấy tốt lắm mà!"
"Ây! Đây đều là biểu hiện bên ngoài thôi! Con người của lão đại có thù tất báo! Cứ chờ xem, mưa giông bão tố còn ở phía sau!"
Tòa nhà số 7, A Tái nhìn thấy người tới cũng giật mình.
"Đội trưởng! Thời An! Người của Trung Ương đến phá quán rồi!"
"... Không phải."
Nửa câu sau của Cố Chiến Đình "Tôi có chút việc riêng tìm Cố Hàn" bị nuốt ngược vào bụng.
Vừa mới thắng trận đấu, toàn bộ khu vực số bảy đang đoàn kết trước nay chưa từng có.
Sau khi cả tòa nhà hùng hổ xông xuống, Cố Hàn dẫn Cố Chiến Đình vào phòng họp nhỏ.
"Sẽ không đánh nhau chứ?"
Một đám người lén lút áp tai lên cửa sợ Cố Hàn chịu thiệt.
"Chú nhỏ."
"..."
"Cậu nhận ra từ khi nào?"
"Ban đầu là trực giác, lúc thi đấu đồng đội thì xác định, lúc chú chiến đấu có một thói quen xấu, đòn cuối cùng sẽ vô thức đâm về bên phải vì tim của Trùng tộc ở bên phải."
"Chú muốn hỏi tại sao chú đã cố tình điều chỉnh rồi mà vẫn bị cháu nhận ra à?"
"Trong đó có một lần chú thay đổi hướng tấn công giữa chừng nên bị cháu phát hiện."
Cái gì cháu cũng nói hết rồi...
Nói xong Cố Chiến Đình đã rưng rưng, lao thẳng tới ôm chầm lấy Cố Hàn.
"Tại sao chú không trở về? Cả nhà đều tưởng chú chết rồi! Hu hu hu hu hu!"
Lúc này anh ta đã trút bỏ trách nhiệm và gánh nặng trên người, mới giống một đứa trẻ choai choai.
"Tôi có lý do của tôi, bây giờ không thể nói cho cậu biết, chuyện tôi trở về cậu cũng không được nói với gia đình."
Trước khi mối nguy tiềm ẩn chưa được loại bỏ, anh không muốn kéo người nhà vào nữa.
"Cậu thì sao? Chuyện cậu là 4S tại sao lại công khai?"
"Chiến trường Trùng tộc đã yên bình quá lâu rồi, Đế Quốc bên kia không yên ổn, quân đội lo lắng nếu không có 4S trấn giữ có thể sẽ có vấn đề."
"Chú nhỏ, chuyện của chú có phải liên quan đến quân đội không, một năm nữa cháu sẽ phải ra chiến trường, bố cũng bắt đầu dạy cháu những thứ này rồi, cháu không còn là đứa trẻ được chú che chở như trước nữa."
"Tôi vẫn đang điều tra, tôi chỉ có thể nói hiện giờ tôi có khả năng tự bảo vệ mình, cậu đừng nhúng tay vào, cứ sống bình thường là được."
"Quan hệ của chú và Thời An tốt lắm à? Cháu có thể theo chú không?"
"Theo thế nào? Giống như Alice chuyển trường qua đây à?"
"Hả? Alice chuyển trường qua sao? Như vậy cũng được à?"
"..."
Sao có thể chứ!
Anh trai không đánh gãy chân cậu ta mới lạ!
"Hiện giờ ngoài trường học ra thì vẫn nên ít tiếp xúc thôi."
"Vậy có nghĩa là ở trường học thì có thể đến tìm chú phải không?"
"... Được thôi."
Nghe được câu trả lời khẳng định, Cố Chiến Đình vô cùng phấn khích.
Sau khi anh ta ra đời, Cố Quân bận rộn với công việc gia tộc nên anh luôn lớn lên cùng Cố Kiến Thâm.
Cho đến khi đối phương tốt nghiệp Học viện Quân sự và vào quân đội.
Sau đó liền truyền đến tin tức anh hy sinh.