"Lương nữ sĩ, cuối cùng cũng quay về rồi à?"
"..."
"Đây là định phản bội à? Rốt cuộc cô là đội nào? Là thành viên ngoại biên của Học viện Quân sự số 18 sao?"
"Sao có thể! Tôi tuyệt đối trung thành với Tinh Hoàn!"
Sau khi Học viện Quân sự số 18 xuất hiện, Lương Nguyệt Oánh bắt đầu xáp lại.
Huấn luyện viên của Tinh Hoàn là Lan Kỳ đã theo dõi cô trong phòng livestream rất lâu.
Đặc biệt là khi nghe cô xúi giục Học viện Quân sự số 18 thừa nước đục thả câu, mặt đã xanh lét.
"Đồ phản bội này!"
Cô không hiểu Lương Nguyệt Oánh mới quen đám người này bao lâu chứ.
Chẳng lẽ là con gái lớn không giữ được sao?
Cô thích ai rồi? Cũng không giống lắm! Cứ theo sau Thời An đó...
"Đội trưởng yên tâm, ngày mai chúng ta nhất định sẽ đại sát tứ phương! Tôi đã nói với Học viện Quân sự số 18 rồi, khi cần thiết họ sẽ nương tay cho chúng ta..."
"... Cô nghĩ tôi nghe xong lời này sẽ vui sao?"
Đêm nay gần như không ai ngủ được.
Các đội không có Cơ giáp sư bắt đầu quay trở lại cố gắng tìm những túi tài nguyên bị bỏ sót.
Thu hoạch không nhiều nhưng có còn hơn không.
Cũng có những cuộc xung đột nhỏ xảy ra vì nguồn năng lượng ít ỏi còn lại, thông báo loại bỏ thỉnh thoảng vang lên.
Những người còn lại có Cơ giáp sư bắt đầu chuẩn bị cho việc qua biển và trận chiến ngày hôm sau.
May mà mọi người đều có cơ giáp dự phòng, những cái hư hỏng không nhiều sau khi sửa chữa vẫn có thể dùng được.
Chỗ Tôn Thiên Vũ có rất nhiều người vây quanh.
Cậu không chỉ phải xử lý việc của đội mình mà còn của Học viện Quân sự số 15, của Minh Vương, của Dương Thành, còn Lương Nguyệt Oánh cũng mang cả của Tinh Hoàn qua.
Khi Zaymo nghe được có chút ngẩn ngơ.
Đây không phải là công khai tiếp tay cho địch sao?
"Hả? Họ cũng làm thế à?"
"Dựa vào mặt mũi của tôi, yên tâm đi!"
Lương nữ sĩ tôi đây chính là nữ hoàng băng giá của Huyền Thanh Tông đó!
27 đội theo dõi động tĩnh của nhau, bạn không động thì thôi, nếu có người định qua biển trong đêm thì toàn bộ đều phải hành động trước.
Dưới sự yên bình bề mặt là đầy những mưu mô.
"Dậy dậy dậy!"
"Nhanh nhanh nhanh, có người động rồi!"
Trời chưa sáng hẳn nhưng trinh sát đã phát hiện có động tĩnh.
Trong vòng 5 phút toàn bộ đã dậy.
"!"
"Đi!"
Cửa biển cách Vụ Tùng 20 cây số.
Trong trường hợp năng lượng đủ thì bay qua là tốt nhất, không chỉ nhanh mà còn có thể tránh được Tinh thú dưới biển.
Nhưng vấn đề là... Năng lượng không đủ.
Thế là bát tiên qua biển, sử dụng thần thông!
Tối hôm qua không ít đội đã chuẩn bị xong.
Thuyền buồm gió, bè phao, khoang nổi vận chuyển, thậm chí có người còn định dùng ván chèo... Cũng có người tập trung năng lượng vào một chiếc cơ giáp định hy sinh một phần năng lượng để qua biển.
Tôn Thiên Vũ nhìn công cụ của các đội khác mặt đầy tự hào lấy Huyền Vũ ra.
"Đó là gì?"
"Là cơ giáp sao? Giống một con rùa lớn?"
"Rùa sắt!"
[Là Huyền Vũ! Suýt thì quên, là con rối cơ giáp của Học viện Quân sự số 18!]
[Cơ giáp điều khiển bằng tay! Chẳng lẽ còn có thể dùng cả trên cạn lẫn dưới nước?]
"Đó là cơ giáp dị hình phải không? Không cần năng lượng sao?"
"... Hình như không cần."
"Mẹ kiếp, đó là cơ giáp điều khiển bằng tay!"
"Cuộc thi của chúng ta có bị lộ đề không vậy? Sao lại nghĩ đến việc chuẩn bị một thứ nguyên thủy như vậy mà lại vừa đúng lúc có thể dùng được vào thời điểm quan trọng!"
Cơ giáp điều khiển bằng tay về lý thuyết hiệu suất thấp hơn nhiều so với cơ giáp hiện đại nhưng trong trường hợp không có năng lượng, nó chính là vũ khí hủy diệt!
Quan trọng là khi mở Huyền Vũ ra nó giống như một chiếc thuyền nhỏ.