"Muốn ăn hôi cũng phải xem mình có cái mạng đó không!"
6 quân hỗn chiến, toàn bộ lực lượng hạt giống đã tham gia chiến trường.
"Đại quyết chiến đến sớm thế à?"
Còn đội 7 "Nhút nhát sợ sệt" đang đi khắp nơi ăn hôi.
Cái gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình mồi...
Người ở lại đội 2 là phó đội trưởng 3S Hanks.
Thẩm Thanh Uyển là người cẩn thận, người ở lại tuy không nhiều nhưng chiến lực rất mạnh.
"Tình hình thế nào rồi?"
"Đội 4, đội 6 đều đã bị cuốn vào loạn thành một nồi cháo rồi."
Hanks nhìn bảng điểm thay đổi kiểu cậu trừ 5 điểm, tôi cộng 5 điểm, chuyển qua chuyển lại.
Người ít đi từng người một.
Và lúc này chiến lực vững chắc của đội 1 mới thật sự được thể hiện.
Cố Chiến Đình, Nguyên Tam ở phía trước giết sạch toàn trường, Toledo ở phía sau bày binh bố trận, đủ loại ngăn cản khiến 5 đội đối diện hoàn toàn không thể thống nhất liên hợp.
"Đúng là vua của Hành tinh Trung Ương!"
"Muốn lay động giang sơn mấy chục năm của người khác đâu có dễ dàng như vậy!"
Nhưng cục diện cũng không giống như dự đoán trước trận đấu là một chiều.
Đội 1 đánh rất vất vả.
Bất ngờ liên tiếp, cục diện xoay chuyển rồi lại xoay chuyển.
Cả Tinh võng đều bắt đầu cảm thán, cao tay! Thật sự là cao tay!
Cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự diễn ra bao nhiêu năm nay, vậy mà vẫn có thể bày ra trò mới trong tình huống sức chiến đấu chênh lệch cực lớn như vậy!"
Xem ra giới chức cấp cao của Liên Bang đã cân nhắc vấn đề này mới áp dụng hình thức thi đấu này.
Vẫn là các lãnh đạo có tầm nhìn xa trông rộng!
Giới chức cấp cao Liên Bang: [Không ngờ lại loạn thành như vậy... ]
"Phó đội trưởng, chúng ta có cần đi hỗ trợ không?"
"Để trống khu cắm trại à?"
"..."
"Vậy tiền tuyến thì sao?"
"Cờ hiệu là 500 điểm! Chỉ có thể giao cho số phận thôi!"
"..."
Được rồi.
Tuy nhiên...
Kho hàng của đội 2 đang được chuyển đi một cách sôi nổi.
"Nhanh nhanh nhanh!"
"Trộm đồ thật là kích thích!"
"Ha ha ha ha ha, niềm vui không cần tốn sức cậu xứng đáng có được!"
"Đừng nói bậy, chúng ta đã bỏ sức ra mà, trí lực và thể lực, còn có đội quân chuột mệt mỏi còng lưng cậu sao không nói!"
"Đúng đúng đúng, xin hãy gọi chúng là đối tác trọn đời của đội chiến đấu thứ 7, đội đặc công chuột!"
"Nói nhỏ thôi!"
Không lâu sau đội 2 đã bị vét sạch.
Tôi nhẹ nhàng đi như tôi nhẹ nhàng đến, vẫy tay áo không để lại một đám mây.
Sau khi cướp bóc xong đội 2 họ đi dọc theo điểm A liền đến điểm G của đội 4.
Tình hình tương tự, người ở lại không nhiều và đều đang chú ý đến tiền tuyến.
Mấu chốt là hoàn toàn không ai có thể nghĩ rằng có đội có thể không tiếng động mà chui từ dưới lòng đất lên đến kho hàng cả.
Chuyển gần xong đang định rời đi.
Đột nhiên, tiếng pháo vang lên.
"!"
"Ai? Lúc này ai lại đến đánh đội 4 vậy?"
Trong kho hàng, 6 người và một bầy chuột đầm lầy đầy dấu hỏi.
Tiếng bước chân dồn dập truyền đến, cửa kho bị một người đá văng.
Họ và hơn 10 người của đội 4 trực tiếp đối mặt.
"Trong kho có quân địch!"
"Đánh!"
"Địch tấn công! Địch tấn công!"
Trong khu rừng cách đó hai cây số, Cố Hàn và Lâm Ninh đang tiếp ứng phát hiện mấy người của Fujiwara đã biến mất.
"Là Fujiwara!"
Từ khi chọn đội trưởng anh ta đã không vui, khi cuộc thi diễn ra quyết định của Samuel khiến anh ta ngày càng không đồng tình.
Hôm nay cơ hội tốt như vậy lại không cướp cờ thì đợi đến bao giờ?
Anh ta mạnh dạn quyết định tự mình vào cuộc ép đội 7 lên núi Lương Sơn.
"Fujiwara dẫn người của Học viện Quân sự số 53 xông vào trại của đội 4 rồi."
Đánh rắn động cỏ!
"..."
Samuel và Khương Văn cũng đã nhận được tin.
Học viện Quân sự số 53 không yên phận là chuyện quá bình thường, đội nào mà không có vài cái gai trong mắt.