"Cũng vậy, nếu không phải Thời An nhường chiêu, về cơ bản là hạ gục trong nháy mắt!"
"Thật sự lợi hại như vậy?"
"Thật mà, anh hỏi chủ nhiệm Lý là biết, ngày nào ông ấy cũng xúi giục Thời An chuyển sang khoa Chiến đấu..."
Các loại thao tác bá đạo của Thời An nhất thời lan truyền khắp nơi.
Cao Vân Lôi không ngồi yên được, đã mấy lần đến tìm người nhưng Thời An hoặc là đã đến khoa Cơ giáp hoặc là đã lẻn ra ngoài kiếm tiền ở Ám Vực.
Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc cô học thể năng.
"Ai là Thời An?"
Cao Vân Lôi gầm lên một tiếng, toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía này.
Mọi người ngay lập tức nhìn về phía góc phòng để lộ ra cô gái nhỏ nhắn gầy yếu.
"Chính là tôi! Có chuyện gì sao?"
"Nghe nói cô dùng một chiêu có thể hạ gục năm nhất, tôi muốn lĩnh giáo một chút."
Cao Vân Lôi không ngờ vua tân sinh viên trong truyền thuyết lại có hình dáng như vậy.
Như vậy có thể đánh được không? Có phải là hơi bắt nạt người ta quá không!
Nếu không phải danh tiếng quá lớn cậu cũng có chút không nỡ.
Chắc không phải những lời đồn đó là tin đồn nhảm chứ?
"Chắc không phải là không dám chứ?"
"Giao lưu thôi, không thành vấn đề."
"Muốn giao lưu cái gì?"
"Tôi cũng không bắt nạt cô, các cô học cơ giáp chưa được bao lâu vậy đấu tay đôi đi."
"Được, mời!"
Thời An quá bình tĩnh.
Cao Vân Lôi nhảy lên võ đài, nóng lòng bắt đầu khởi động khớp tay chân.
Hôm nay cậu nhất định phải hạ bệ uy phong của tân sinh viên này, cho cô ta biết nồi nhỏ không phải làm bằng sắt.
Người của đội tuyển trường đã tập trung đông đủ, Cố Hàn đứng một bên quan sát.
Nhận được tin, các anh chị năm trên cũng vây quanh thành đám.
"Tân sinh viên đang nổi mà gầy như gà con vậy."
"Thú vị."
Thời An bình tĩnh lên sân.
"Có thể bắt đầu chưa?"
"Mời!"
Tuy Cao Vân Lôi là người ồn ào nhưng tự nhiên sẽ không khinh địch.
Vẻ ngoài mạnh mẽ che giấu sự cẩn thận và trí tuệ của cậu.
Cậu đánh nhau cũng dùng não đó!
Vốn định dùng 7 phần sức để thăm dò tìm ra điểm yếu của đối phương trước, sau đó tấn công mạnh mẽ...
Vài đòn đánh qua lại đều bị hụt!
Còn chưa bắt đầu phân tích điểm yếu đã không có sau đó nữa...
Giây tiếp theo dường như cả thế giới đều im lặng, còn chưa chạm được vào vạt áo của đối phương đã nhìn thấy cánh tay trắng nõn yếu ớt đó nhẹ nhàng vỗ vào ngực.
Cú chạm đơn giản nặng như núi, cậu suýt chút nữa đã nôn ra cả ngũ tạng.
Cậu mất kiểm soát bay lên không trung rồi nặng nề ngã xuống đất.
Mọi chuyện diễn ra như một đoạn phim quay chậm.
Khi tỉnh lại, cậu đã nằm dưới võ đài với tư thế vô cùng thảm hại.
"!"
"?"
Không chỉ những người khác, ngay cả mấy người trong đội tuyển trường cũng trợn tròn mắt.
Cao Vân Lôi là ai, là người có sức tấn công mạnh nằm trong top 3 của đội tuyển trường đó!
Dưới tay Thời An chưa qua nổi một chiêu!
"Không nhìn nhầm chứ?"
"Các cậu có thấy rõ không?"
"Chớp mắt một cái lão Cao đã nằm dưới đất rồi."
"Mất mặt chết đi được! Tôi đã nói rồi đừng có rầm rộ đến thách đấu mà!"
"Đẹp!"
Cố Hàn đứng bên cạnh nhìn rất rõ, chiêu thức của Thời An vừa nhanh vừa chuẩn.
Cao Vân Lôi và cô hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
"Đối thủ quá mạnh, thua không có gì oan."
Nói xong anh đi thẳng lên võ đài.
Thân hình cao lớn đứng trước mặt Thời An uy nghiêm và khí thế áp đảo.
Hai người từ ngoại hình đã tạo thành một sự tương phản rõ rệt.