"Không ổn, thật sự có! Mau lên!"
Thời An cảm thấy mình có chút sơ suất.
Đám người sống sót này dùng vỏ giáp Trùng tộc che kín toàn thân, ẩn mình trong bầy Trùng tộc nên không tra xét kỹ thì rất khó phát hiện.
Bây giờ nhìn lại người sống sót không chỉ có một hai người!
Hai giờ trước khi trời vừa hửng sáng, gần nơi đồn trú.
Những chiến sĩ tinh nhuệ trong số những người sống sót gồm 600 người chia thành 12 nhóm từ các góc tiến về phía nơi đồn trú.
Một nửa tấn công kho vũ khí, một nửa tiến về trung tâm chỉ huy.
Phương thức tác chiến là, đội cảm tử!
Mục tiêu của họ là bằng mọi giá đốt kho vũ khí hoặc mở kênh liên lạc của trung tâm chỉ huy, gây ra động tĩnh lớn thu hút sự chú ý.
Mà những người này một khi đạt được mục tiêu, phản ứng đầu tiên chắc chắn là Trùng tộc trong các tòa nhà và dưới lòng đất.
600 người sau này còn được gọi là 600 dũng sĩ Selene đã chuẩn bị sẵn sàng hy sinh toàn bộ.
Tấm thẻ tên màu vàng trên đó có tên của mỗi người, Sầm Nhượng, Phúc Kim, Ariel, James... Được trang trọng giao cho đội trưởng mới, Mars.
"Nếu tôi không trở về được cậu cũng có cơ hội ra ngoài, giúp tôi thăm mẹ tôi."
"Vị hôn thê của tôi, bảo cô ấy đừng đợi tôi nữa... Nếu cô ấy đã lấy chồng rồi thì giúp tôi nhìn từ xa xem cô ấy sống có tốt không."
"Thay tôi thắp cho cha một nén hương!"
"Tôi không còn gia đình nhưng tôi có một căn nhà, nếu cậu có thể ra ngoài thì tặng cho cậu!"
"Tôi không cần đồ của anh, tất cả đều phải sống sót trở về cho tôi!"
-
Sáng sớm cũng là lúc Trùng tộc ngủ say.
12 tiểu đội dựa vào vỏ giáp che giấu mùi cộng thêm kinh nghiệm tác chiến tích lũy trong 7 năm và sự hiểu biết về tập tính của Trùng tộc, dần dần tiếp cận mục tiêu.
Trong muôn vàn khó khăn đã có một khởi đầu tốt đẹp.
Trong quá trình thỉnh thoảng gặp phải Trùng tộc, chỉ cần số lượng không nhiều mấy người hợp sức cũng có thể xử lý một cách im lặng.
Sợ nhất là kinh động đến đại quân.
Đây là thời cơ tốt nhất trong 7 năm qua.
Theo thường lệ nếu họ đi đến vị trí này đã bị tiêu diệt toàn bộ.
Nhưng mấy ngày nay sự càn quét của Huyền Thanh Tông đã làm giảm đáng kể số lượng Trùng lính.
Trong các đường hầm chằng chịt dưới lòng đất rõ ràng đã trống đi không ít.
Nhưng cũng chỉ có vậy, rất nhanh các vị trí khác nhau lần lượt vang lên tiếng súng.
"Tôi giữ chân chúng! Các người mau đi!"
"Những đứa trẻ ở căn cứ còn đang chờ chúng ta!"
"Chạy mau! Đừng quay đầu lại!"
Ầm!
Giống như mỗi lần hy sinh nhưng lại không giống.
Không có thời gian để ai đau buồn, họ mang theo đau khổ và hy vọng, những người còn sống vẫn phải tiếp tục tiến lên.
600 người mở một đường máu, trên con đường đó quân số liên tục giảm xuống.
Cuối cùng kho vũ khí đã ở ngay trước mắt.
"Lão đại! Đốt lửa!"
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa!
Trong vòng mấy trăm dặm đều có thể nhìn thấy làn khói dày đặc bốc lên trời, tiếng nổ lớn rung chuyển núi sông.
Sầm Nhượng nén nước mắt, dốc hết sức lực dùng giọng nói khàn khàn lớn tiếng tuyên bố: "Nghe thấy không? Chúng tôi vẫn ở đây! Selene còn có người sống sót!"
Vụ nổ nối tiếp vụ nổ đốt cháy cả kho vũ khí, bầy trùng vật lộn trong ngọn lửa.
Tiếng nổ lớn kéo dài hơn mười phút nhưng vẫn không thể dọn dẹp sạch sẽ tổ dưới lòng đất.
"Rít!"
Tiếng gầm rống như từ sâu trong địa ngục truyền đến, như tiếng của ác quỷ.
Trong hang động tối tăm lần lượt bò ra vô số đại quân Trùng tộc bao vây đội cảm tử.
Ngay sau đó...
Một con trùng lớn gấp mấy lần con lính đứng sừng sững trên đống đổ nát.
Uy nghiêm vô cùng, khiến bầy trùng sợ hãi.
Ngoại hình của dị trùng rất khác biệt, toàn thân nó được bao phủ bởi lớp vỏ giáp màu đỏ sẫm.