Cách duy nhất để thắng chính là 3 đội hợp lực.
Ít nhất như vậy họ sẽ có lợi thế về số người.
"Tôi không thoát ra được, những người khác nghe lệnh Toledo, tổ chức tấn công."
"Đã rõ!"
[!]
[A a a a a a a!]
[Đây là định ba đánh một sao!]
[Tôi đã đoán năm nay sẽ có thay đổi nhưng không ngờ lại thành ra thế này!]
[Học viện Quân sự số 1 Trung Ương bị ép đến mức này rồi!]
[Số 1 Trung Ương, Hòa bình Liên minh, Võ thuật Hoa Hạ, ba ngọn núi lớn trong lòng tôi, ba cường quốc mấy chục năm nay vững như bàn thạch bị ép phải liên minh!]
[Đối tượng ba đánh một là con hắc mã mạnh nhất năm nay, Học viện Quân sự số 18!]
[Còn ai nữa! Còn ai dám nói Học viện Quân sự số 18 dựa vào giở trò vặt không có sức chiến đấu!]
Trung tâm chỉ huy, ba đội huấn luyện viên nhìn nhau.
Nắm tay vốn siết chặt dần dần thả lỏng, nhìn nhau cười khổ.
Ba người đấu nhau bao nhiêu năm, đều coi đối phương là kẻ thù.
"Không ngờ đối thủ cạnh tranh lại từ phía sau đuổi tới."
"Liên Bang vẫn còn nhân tài xuất chúng."
"Giao cho bọn trẻ đi, tốt xấu gì chúng ta cũng chấp nhận."
Bao nhiêu năm nay các Học viện Quân sự tốt đã chiếm gần hết tài nguyên và nguồn học sinh ưu tú, gần như độc quyền các giải thưởng của các giải đấu lớn.
Vòng luẩn quẩn ác tính, đừng nói là các hành tinh hạng bét, ngay cả các hành tinh cấp B cũng khó mà "Sinh ra quý tử".
Không chỉ Liên Bang, gần như cả Hệ sao Bỉ Lân đều như vậy.
Đợi lần thi đấu này kết thúc, bộ quân sự có lẽ nên suy nghĩ kỹ cho các em nhỏ khác thêm cơ hội.
Như Tôn Thiên Vũ, tài năng xuất chúng nhưng lại bị giới hạn bởi điều kiện gia đình.
Cho họ một cơ hội biết đâu cũng có thể nổ ra mấy chiến binh hàng đầu!
Liên Bang đã đến lúc phải thay đổi rồi!
Nhưng 3 đấu 1 không hề kéo lại được ưu thế.
3 đội trưởng bị kẹt trong trận chiến một chọi một hoàn toàn không có cách nào thoát ra.
Cứ đánh tiêu hao nhưng thắng cũng không thắng được, thua cũng không thua được, chạy cũng không chạy được!
Còn đối phương, Tôn Thiên Vũ và Tiết Linh Linh linh hoạt đối chiến, mấy lần đã kiềm chế được các đợt tấn công của đội do Toledo tổ chức.
[!]
[Tình hình của 3 đội không ổn rồi!]
[Bạn không nhìn nhầm đâu! 3 đội rất không ổn!]
[Không thể nào, đó là top ba toàn quốc năm ngoái đó, liên minh rồi mà không hạ được một Học viện Quân sự số 18 sao?]
[Họ đúng là không dễ thua như vậy nhưng rõ ràng họ cũng không thể lấy điểm từ tay Học viện Quân sự số 18!]
[Đúng vậy, 3 đội liên quân chỉ cần bị loại thêm một người nữa là hết cửa chơi!]
[Không đúng, số người bên kia không phải còn ít hơn sao?]
[Bạn nhìn trạng thái của bên kia xem, tuy không đặc biệt dễ dàng nhưng hoàn toàn không thể nói là một trận chiến khó khăn, theo phán đoán của tôi, Học viện Quân sự số 18 vẫn còn dư sức. ]
[Đây là đội đầu tiên tôi xem, càng đánh càng khó, càng đánh càng mạnh, giống như một cái hố không đáy. ]
[Hơn nữa họ còn có một boss lớn chưa ra trận nữa. ]
[3 đánh 1 cũng không được? Tam quan của tôi vỡ nát rồi!]
[Tôi từng nghĩ hôm nay là tiết mục lục phái vây công trên đỉnh Quang Minh, bây giờ boss cuối cùng đổi người rồi!]
Cán cân chiến thắng đã bắt đầu nghiêng về phía bên kia!
3 đội mạnh lộ rõ yếu thế, cả Liên Bang há hốc mồm!
[Học viện Quân sự số 1 Trung Ương, Bartel bị loại!]
[Học viện Quân sự Hòa bình Liên minh, Tào Ngọc bị loại!]
Nguyên Tam thấy không ổn liền chớp thời cơ bắn lén một phát vào Tôn Thiên Vũ.
"Không ổn!"
Alice xông tới ngăn cản.
Tiếng quang kiếm va vào cơ giáp vang lên.
[Học viện Quân sự số 18, Tiết Linh Linh bị loại!]
[Hòa bình Liên minh +5 điểm!]