Trên chín tầng trời, mây lành cuồn cuộn, khe mây chiếu xuống ánh sáng vàng rực, mỗi tia sáng đều mang theo sự tán thưởng của Thiên Đạo.
Cột sáng từ trên trời giáng xuống như thể có thể gột rửa mọi ô uế, khiến người ta không khỏi sinh lòng kính sợ, cuối cùng hội tụ trên Cộng Công.
Mấy người được kim quang bao phủ, tắm mình trong ánh sáng của trời, sự mệt mỏi và tạp niệm trên người đều bị ánh sáng này từng chút từng chút thanh lọc.
Như thể có thể nghe thấy một loại âm thanh không thể nói rõ của Thiên Đạo, khiến tâm thần yên tĩnh, khí xoáy trong đan điền cũng càng thêm vững chắc.
"Sư tôn! Ánh sáng Công đức!"
"Sự công nhận của Thiên Đạo giúp giảm bớt tâm ma, ngộ được đại đạo!"
Thời An nhìn chương trình trực tiếp trên Tinh võng mỉm cười.
Anh hùng thì nên có đãi ngộ của anh hùng, người dân yêu chuộng hòa bình thì nên được hưởng hòa bình.
Tặng người hoa hồng, tay còn lưu hương.
Chuyến đi này thu được rất nhiều...
Sự giải phóng của Selene quá đột ngột, có thể nói là không có một chút dấu hiệu nào.
Khiến tất cả mọi người bất ngờ, bao gồm cả chính phủ Liên Bang.
Đột nhiên nhận được tin tức khu vực thất thủ có dị động, đột nhiên phát hiện có người sống sót, ngay sau đó tin tức về sự tồn tại của người sống sót bị rò rỉ, trong khi cấp cao vẫn còn đang tranh cãi về cách xử lý, ngọn hải đăng đã được thắp sáng, liên lạc đã được khôi phục, rồi lại ngơ ngác nhận tin Selene đã được giải phóng!
Một loạt hành động nhanh đến mức không kịp trở tay.
Liên Bang chẳng làm gì cả! Nhặt được một chiếc bánh từ trên trời rơi xuống!
Mấu chốt là chuyện này rốt cuộc là ai giải quyết và giải quyết như thế nào? Đến nay vẫn chưa có kết luận!
Cho dù Sầm Nhượng đã lên tiếng và quân đội cũng đã giải thích, công lao lớn như vậy họ hoàn toàn không dám nhận về mình.
Nhưng người dân bình thường cũng không tin!
Bị động hơn là các quốc gia khác!
Thông tin mà chính phủ Liên Bang đưa ra lại che che giấu giấu.
Vấn đề trọng điểm không hề nhắc đến!
Ai biết được có phải Liên Bang ngấm ngầm đào tạo quân đoàn ngầm, tích trữ binh lực hay không.
Nhà ai mà không có khu vực thất thủ chứ!
Vấn đề khó giải quyết như vậy, dựa vào cái gì chỉ có nhà anh làm được!
Anh làm như vậy không phải là khiến các quốc gia khác trông rất vô dụng sao!
Chỉ có anh giỏi! Anh cứ khoe đi! Tức chết tôi rồi!
Liên Bang: [Xin trời cao! Phân biệt trung gian!]
Lúc này cấp cao của Đế Quốc sắp loạn thành một nồi cháo.
"Liên Bang liều lĩnh mở điểm nhảy vọt, đây là coi thường sự an nguy của toàn nhân loại!"
"Dư luận đã lên án rồi nhưng nội bộ Liên Bang lại đang đi theo hướng tốt."
Hướng dư luận trong và ngoài Liên Bang hoàn toàn khác nhau.
Bên trong tràn ngập những lời chúc mừng, còn các quốc gia khác thì chỉ trích, trên trường quốc tế tiếng nói chất vấn không ngừng.
Nhưng trong lòng mọi người đều biết rõ, trọng điểm không phải là anh làm được gì, mà là anh đã làm như thế nào! Tại sao lại không có hậu quả gì...
"Loại chiến lực nào có thể tiêu diệt 70 vạn Trùng tộc trong vòng 10 ngày?"
Đế Quốc quan tâm hơn là chiến lực của Liên Bang dường như có xu hướng lấn át Đế Quốc.
Chuyện thuốc cũng vậy...
Mới có mấy năm thôi mà kẻ thứ hai đã có chút tham vọng rồi!
Phó Uyên đứng một bên nghe, thỉnh thoảng lại ho vài tiếng.
Mấy năm nay đấu tranh nội bộ của Đế Quốc càng thêm hỗn loạn, có một số hành động ngay cả tướng quân như ông cũng không hiểu được.
Mấy năm trước sức khỏe ông không tốt nên đã không còn sức lo.
Bây giờ ông lại không dám dễ dàng tiết lộ sự thật mình đã khỏi bệnh.
Hình như có một bàn tay lớn đang thao túng phía sau, khiến Đế Quốc và Hệ sao Bỉ Lân ngày càng rối loạn.