Một loạt sự kiện này đều đã có lời giải thích hợp lý.
Thời Khải Nguyên và Trần Viêm Phong nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc và hoảng sợ trong mắt đối phương.
Người đứng sau tấn công làm hai gia tộc lớn thành ra thế này lại là Thời An và Tiết Linh Linh!
Sau khi nghĩ thông suốt, sự ấm ức và lửa giận tích tụ trong thời gian qua đã hoàn toàn bùng nổ.
"Không được, cậu tìm cô ta ra đây! Cô ta là người nhà họ Thời, sao có thể đối xử với người nhà mình như vậy."
"Đúng vậy, còn có lương tâm không? Cậu bảo họ ra đây, hôm nay không nói rõ chúng tôi không đi."
"Hừ! Người nhà? Tôi lười nói với các người, có đi hay không?"
"Không đi!"
"Tôi còn đang bận, muốn đánh thì nhanh lên!"
Hai người chỉ mang theo 3,4 người đến.
Vốn dĩ là định thuyết phục nhưng bây giờ e là phải động tay rồi.
9 người vây một người, không sao cả.
Tôn Thiên Vũ không hề nương tay, lửa giận tuôn trào.
Chưa đầy 10 phút 9 người đã nằm trên đất, vết thương cũng không nhẹ.
Trần Viêm Phong càng không thể chấp nhận, người khác không nói nhưng Thời Khải Nguyên là cấp S, là binh nhì của quân đội nhưng còn không qua được 5 chiêu của Tôn Thiên Vũ!
"Không phế các người là tôi nhân từ rồi, đừng để tôi thấy các người nữa."
Tôn Thiên Vũ hoàn toàn không muốn để Thời An và Tiết Linh Linh biết chuyện này ảnh hưởng tâm trạng.
Nhưng chuyện gì cũng không qua được tai mắt của Thời An.
"Thiên Vũ."
Giọng nói như từ sâu trong mây vọng ra trong trẻo như ngọc rơi xuống hồ băng.
Mỗi một người có mặt đều nghe rất rõ.
"Sư tôn, tôi xử lý là được rồi, chuyện nhỏ này không cần cậu lo lắng."
"Tôi nói vài câu với anh ta."
Thời Khải Nguyên không biết Thời An ở đâu chỉ có thể hét lớn về phía có giọng nói.
"An An, em về với anh đi, đều là do Thời Nhạc Nhạc đứng sau giật dây, bây giờ anh biết rồi, em về nhà đi, sau này chúng ta sẽ đối xử tốt với em."
Biểu cảm của anh ta mang theo sự hối hận và tiếc nuối vô tận, không ngừng nói lời sám hối nhưng Thời An không hề có chút rung động nào.
"Ơn sinh cô ấy đã trả rồi, lần sau còn đến thì để mạng lại."
Đây là lần cuối cùng Thời Khải Nguyên nghe thấy Thời An nói chuyện với mình.
Từ đó về sau cô gái đó ngự trị trên mây không bao giờ có thể chạm tới được nữa.
Sau này cô bước lên thần đàn và nhà họ Thời sa sút không còn chút quan hệ nào.
"Có lẽ cách diễn đạt của tôi vừa rồi vẫn còn quá nhân từ, nếu anh còn nhảy nhót trước mặt sư tôn và Linh Linh chỉ một lần thôi, cẩn thận cái mạng nhỏ của anh!"
"Hiểu chưa?"
Tôn Thiên Vũ vốn hiền lành thật thà nhìn xuống hai người với ánh mắt như nhìn kiến.
Uy nghiêm đáng sợ tỏa ra từ người khiến người ta lạnh sống lưng, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Trần Viêm Phong kéo Thời Khải Nguyên không cam lòng lủi thủi chạy đi.
Anh ta rất rõ mấy người này đã không còn là người mà họ có thể chọc vào.
Tôn Thiên Vũ trút hết một bụng lửa giận.
Trở về đỉnh núi tới gần chính điện thì gặp một người không ngờ tới.
"?"
"!"
"Sao cô vào được đây?"
Một bóng người gầy gò đang hì hục chui ra từ đống cỏ bên cạnh bậc đá.
Trước mắt là Tiểu Huyền Tử mặt mũi bẩn thỉu mặc đạo bào màu xanh rách nát, toàn thân bụi bặm.
Sau lưng còn có một con chó vàng lớn.
Tất cả mọi người Huyền Thanh Tông nhìn sự xuất hiện bất ngờ của cô đều ngơ ngác.
"Rốt cuộc cô vào đây bằng cách nào?"
"Trận pháp á?"
"Cái này cô cũng biết?"
"Ừ, trận pháp lợi hại như vậy tôi không phá được nhưng sau núi có một lỗ hổng nhỏ, có thể chui vào."
Với đạo hạnh của Tiểu Huyền Tử thì khi đối mặt với trận pháp tông môn cũng bó tay.