Vốn dĩ không muốn làm phiền nhưng không chỉ có Tô Tử Ngang mà cả Tô Mộ, thậm chí là cha Tô và ông nội nhà họ Tô đều đã mời đi mời lại.
Đội tuyển đã nhận tài trợ rồi không đi thì không hợp lý.
Alice nghĩ lại, không đúng, sao cô lại không nghĩ ra chứ?
Cha Dương cũng tài trợ mà? Tuy ông ấy có vẻ không mấy tình nguyện.
"Đi nhà họ Tô sao không đi nhà lão Dương tôi?"
Alice bĩu môi không vui.
"... Nhà cô ở Hành tinh Trung Ương à?"
"Nhà tôi ở Hành tinh Minh Vương nhưng đã đến nhà họ Tô thì cũng phải đến nhà tôi! Nếu không là thiên vị."
Đầu óc Lý Nguyên Bác lại bắt đầu đau.
"..."
"Được rồi, nếu cha Dương đồng ý thì lúc chúng ta về đi được không?"
Lý Nguyên Bác đã nắm bắt được lối suy nghĩ của Alice.
Lựa chọn mà ông phải đối mặt chỉ có hai, đồng ý với cô hoặc bị đánh một trận rồi đồng ý với cô!
"Cha à, đội tuyển muốn đến nhà chúng ta, cha chuẩn bị đi..."
"?"
Cha Dương ở đầu bên kia quang não: "?"
Tuy con lúc nào cũng đột ngột nhưng lần này thật sự rất đột ngột.
Ăn đã ăn, uống đã uống, đi theo đội lớn ra khỏi cảng.
"Tô Tô!"
"Anh anh! Đây đây đây!"
Từ xa đã thấy Tô Mộ dẫn người giơ một tấm biển [Chào mừng Học viện Quân sự số 18 tinh cầu 9527. ]
Đột nhiên đám đông bắt đầu tụ tập, tiếng bước chân nhanh hơn, cảng hàng không vốn có trật tự trở nên náo loạn.
Những tấm biển đèn nhiều màu sắc hoà cùng tiếng la hét vang vọng khắp đại sảnh.
"A a a a a a!"
"Tinh Thần! Tinh Thần! Tinh Thần!"
"Louis! Louis! Louis!"
"Trời ạ, Học viện Quân sự Võ thuật Hoa Hạ cũng đến rồi! Nữ thần! Nữ thần của tôi đâu?"
"Thẩm Thanh Uyển, tôi muốn sinh con cho cô!"
"Cô ấy cô ấy cô ấy đẹp quá!"
"Không chỉ đẹp, đánh người cũng rất đau!"
"Đương nhiên, nữ chiến thần Liên Bang không phải để gọi bừa đâu!"
Alice: [Danh hiệu này không tệ, muốn!]
"Giải toàn quốc cố lên!"
"Cố lên! Cố lên! Cố lên!"
Hai đội gặp nhau tại cảng, Louis và Thẩm Thanh Uyển liếc nhìn nhau từ xa, ý khiêu khích không thể rõ hơn.
"Hôm nay chúng tôi sẽ là thứ hai!"
"Cứ mơ đi!"
Đương nhiên, đùa thì đùa, giỡn thì giỡn, không ai nghĩ rằng có người có thể lay động được vị thế vương giả của Học viện Quân sự số 1 Trung Ương.
Sau một hồi đối đầu ngắn ngủi hai đội liền rời đi.
"Đó là làm gì vậy?"
"Hình như là Học viện Vệ quốc Tinh Thần của khu vực thứ năm và Học viện Quân sự Võ thuật Hoa Hạ của khu vực thứ hai."
"Họ... Được chào đón quá nhỉ..."
"Không hổ là trường danh tiếng!"
"Tên tóc vàng mắt xanh lòe loẹt kia là ai vậy? Ăn mặc như vậy là muốn ra mắt à?"
Chỉ thấy ngôi sao nổi bật nhất trong đám đông ngoại trừ khoảnh khắc đối đầu với Thẩm Thanh Uyển có vẻ sắc bén, thời gian còn lại đều đang liếc mắt đưa tình, gửi nụ hôn gió, chụp ảnh cùng người hâm mộ...
Nếu không phải đồng đội phía sau anh ta toát ra khí thế sắt đá chắc sẽ bị cho là anh trai nhà nào đó!
"Cậu nói chắc là đội trưởng của Tinh Thần, Louis."
"Anh ta là đội trưởng?"
Nhận thức của Tô Tử Ngang về đội trưởng thường dừng lại ở những người nghiêm túc có trách nhiệm, kín đáo và trầm ổn như Cố Hàn, Siren hoặc Samuel.
Con bướm hoa hận không thể đeo đầy kim sa lấp lánh kia lại là đội trưởng, đúng là người thật không lộ tướng.
Không đúng! Trước đây Alice cũng là đội trưởng!
Kiểu đội trưởng này cũng hiếm gặp!
Ánh mắt kỳ lạ rơi xuống người Alice.
"Cậu nhìn tôi như vậy làm gì?"
"..."
"Tuy không biết cậu đang nghĩ gì nhưng tôi rất muốn đánh cậu!"
So với sự ồn ào náo nhiệt được vạn người chú ý ở bên kia.
Trong góc không ai để ý, trước mặt Học viện Quân sự số 18 chỉ có trợ lý mặc vest lịch sự do Tô Mộ mang đến.