Địa hình của nó chủ yếu là sa mạc.
Nhưng người Hình tinh Minh Vương thích biển nên đã bỏ ra hàng chục tỷ tiền sao để xây dựng một vùng biển nhân tạo lớn nhất Vũ trụ bên cạnh thành phố...
Mức độ giàu có khiến người ta kinh ngạc.
Loại thực vật không phong phú như rừng rậm nhưng chủng loại và số lượng Tinh thú đều rất nhiều.
Từng có người nhìn thấy hang rắn tinh ở sâu trong sa mạc, theo dự đoán của các chuyên gia, Hình tinh Minh Vương có thể có một con rắn tinh cấp một.
Học viện Quân sự đứng đầu của Hình tinh Minh Vương là Học viện Quân sự số 1 Minh Vương, năm ngoái trong cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự xếp hạng thứ 38 toàn quốc.
Nhưng trang bị của họ là loại tốt nhất và đắt nhất của cả Liên Bang.
Ngoại hình cũng là loại ngầu nhất, chỉ cần bạn có thể nhìn thấy những cỗ cơ giáp hoặc vũ khí màu vàng chóe, đỏ rực hay tím gắt này trên sân thi đấu hoặc chiến trường, thì không sai họ đều đến từ Hình tinh Minh Vương.
Sân huấn luyện của Minh Vương cũng là địa điểm thi đấu của trận chiến khu vực đầu tiên của cuộc thi lớn của các Học viện Quân sự lần này.
So sánh ra Học viện Quân sự số 18 hoàn toàn là một phong cách khác.
Đội tuyển trường cộng với huấn luyện viên tổng cộng không quá 20 người, đi cũng là loại phi thuyền Vũ trụ rẻ nhất.
Từ lúc bước chân vào Hình tinh Minh Vương họ đã cảm nhận sâu sắc được trong thế giới tiền bạc xa hoa này, bản thân mình lạc lõng đến mức nào.
Màn đêm buông xuống, cả thành phố như bị phù phép, trong khoảnh khắc trở nên lộng lẫy.
Tháp Alpha cao chọc trời như một cột sáng khổng lồ vươn thẳng lên trời, lấp lánh trong bầu trời đêm.
Đường phố sáng rực đèn, những tòa nhà chọc trời san sát, đèn neon phác hoạ đường nét của mỗi tòa nhà, như một dải ngân hà lấp lánh chạy dọc thành phố.
Thời An nhìn thấy cảnh này cũng bị chấn động sâu sắc.
"Đây là ánh đèn neon của thành phố sao? Đẹp quá!"
"Ngửi thấy không? Mùi nghèo hèn trên người tôi ấy?"
"Chú ý dùng từ, chúng ta gọi đây là giản dị!"
"Cẩn thận, cái cốc đó làm hỏng rồi bán cả cơ giáp cũng không đền nổi!"
"Trước đây cảm thấy tinh cầu 9527 cũng không tệ, nhưng bây giờ con đường còn dài và gian nan lắm!"
"Đắt thế này! Còn muốn tìm nhà hàng ăn cơm không?"
"Không, cậu không muốn, cho cậu dung dịch dinh dưỡng."
Lý Nguyên Bác vừa phải chăm sóc đám nhóc vừa phải để ý đến ngân sách eo hẹp.
"Sư tôn, con nghĩ con vẫn nên quay lại làm thêm giờ, làm thêm ít Tịnh Linh Dịch nữa!"
Tiết Linh Linh sau khoảng thời gian rèn luyện này đã tự giác nhập vai nhân viên tài chính của Huyền Thanh Tông.
"Đúng vậy, nền tảng của Huyền Thanh Tông vẫn còn quá mỏng."
Thời An càng bị đả kích hơn, liều mạng nửa năm vẫn không đủ để ăn một bữa ở đây.
Có vấn đề, vận may tài chính của cô chắc chắn có vấn đề!
"Sư tôn, cậu nói ở đây có núi rác không? Liệu có nhiều bảo bối hơn núi rác của tinh cầu 9527 không?"
"..."
Mất mặt quá, có thể có chút liêm sỉ không.
"Không phải chứ Tiểu Tôn, có thể giúp cho Huyền Thanh Tông, không đúng, là cho Học viện Quân sự số 18 một chút mặt mũi không, có chút chí khí đi được không!"
Đang nói, mắt tinh như diều hâu của Tiểu Tôn phát hiện trong thùng rác ven đường có một chiếc quang não mới tám phần, đá năng lượng trên đó còn đầy.
Cậu lao qua với tốc độ nhanh như chớp giật lấy, lén lút xác nhận xung quanh không có ai chú ý sau đó mới tháo đá năng lượng ra bỏ vào túi.
Một loạt thao tác mạnh như hổ, thành thạo đến mức khiến người ta đau lòng!
"..."
"Hết thuốc chữa rồi!"
"Nhặt rác cả đời đi!"
Thời An không quan tâm nữa, chỉ cần tôi không xấu hổ thì người xấu hổ là người khác.